Khu rừng phía sau trấn Thanh Hà được gọi là Rừng Than, nơi những cây cổ thụ có lớp vỏ đen kịt và cứng như đá. Lão Què dẫn Sở Mặc đến một hang đá nhỏ, khuất sau một thác nước cạn. Nơi đây không có giường chiếu, chỉ có những chồng sách cũ nát, ố vàng và mùi thảo mộc khô nồng nặc.
Sở Mặc ngồi trên một tảng đá phẳng, đôi mắt vẫn chưa hết bàng hoàng. Cảm giác sấm sét chạy trong huyết quản lúc này đã dịu đi, nhưng nó để lại một sự rỗng tuếch đáng sợ. Hắn cảm thấy mình giống như một bình gốm bị nứt, chỉ cần một tác động nhỏ là sẽ vỡ tan.
"Uống đi." Lão Què ném cho hắn một bát nước màu nâu xỉn, bốc mùi hăng hắc.
Sở Mặc ngần ngại một chút rồi nốc cạn. Vị đắng ngắt tràn qua cổ họng, nhưng ngay sau đó, một luồng khí mát lành lan tỏa, xoa dịu những thớ thịt đang bị "đốt cháy" bên trong.
"Đó là cỏ Linh Tĩnh, thứ duy nhất giúp ngươi không bị lôi điện thiêu cháy kinh mạch ngay lập tức." Lão Què ngồi xuống đối diện, đôi chân què quặt gác lên một chồng sách. "Ngươi có biết tại sao sấm sét lại chọn ngươi không?"
Sở Mặc lắc đầu, giọng khản đặc: "Tôi chỉ là một đứa chăn bò. Tôi không chọn nó. Nó là một lời nguyền."
"Lời nguyền?" Lão Què cười khẩy, nụ cười méo mó trên khuôn mặt đầy sẹo. "Thế gian này hàng triệu kẻ quỳ lạy, dập đầu đến chảy máu chỉ để cầu xin một tia thiên lôi tẩy tủy mà không được. Ngươi được 'Thiên Hình Lôi Cốt' lựa chọn, đó là phúc phận lớn nhất, cũng là bi kịch lớn nhất."
Lão đứng dậy, khập khiễng đi tới một hốc đá sâu, lôi ra một bọc vải dầu đen. Khi lớp vải mở ra, bên trong là một cuốn sách đã bị cháy mất một nửa bìa, những trang giấy giòn rụm như có thể tan thành bụi bất cứ lúc nào. Trên mặt giấy còn sót lại, những dòng chữ ngoằn ngoèo như những tia chớp nhỏ đang uốn lượn.
"Đây là 'Cửu Thiên Lôi Tạng', hay đúng hơn là một mẩu tàn tạ của nó." Lão Què vuốt ve cuốn sách với vẻ thành kính xen lẫn đau đớn. "Tông môn của ta từng đứng đầu Cửu Châu nhờ nó, và cũng chính vì nó mà bị tiêu diệt sạch sành sanh. Ta đã giữ nó ba mươi năm, chờ đợi một kẻ có 'cốt' để truyền lại. Không ngờ, kẻ đó lại là một thằng nhóc chăn bò không biết chữ."
Sở Mặc nhìn cuốn sách, rồi nhìn xuống đôi bàn tay mình. Hắn cảm nhận được một sự cộng hưởng kỳ lạ. Khi ngón tay hắn vô tình chạm vào trang giấy, một tia điện tím nhạt lóe lên, làm những dòng chữ cổ tự sáng rực trong bóng tối hang động.
"Lão Què... ông định dạy tôi tu tiên sao?"
"Tu tiên?" Lão Què nhìn hắn bằng ánh mắt thương hại. "Đường ngươi đi không phải là tu tiên thanh cao, cưỡi mây đạp gió như bọn đạo mạo ngoài kia. Ngươi đi con đường của 'Thiên Hình'. Ngươi phải dùng cơ thể mình làm vật chứa cho cơn giận của bầu trời. Mỗi khi ngươi mạnh lên, ngươi sẽ phải chịu đựng sự hành hạ của lôi kiếp gấp mười lần người khác. Ngươi có dám không?"
Sở Mặc im lặng. Hắn nhớ lại ánh mắt khinh bỉ của Lão Triệu, nhớ lại sự cô độc suốt mười bốn năm qua khi bị coi là điềm gở. Nếu không có sức mạnh này, hắn mãi mãi chỉ là một đứa chăn bò chờ chết trong xó chuồng.
"Tôi dám." Ánh mắt Sở Mặc chợt trở nên kiên định, tia tím trong đồng tử co thắt lại đầy uy quyền.
"Tốt. Vậy bài học đầu tiên: Không phải là điều khiển sấm sét, mà là chịu đựng nó."
Lão Què bất ngờ vung tay, một luồng kình lực mạnh mẽ đánh thẳng vào ngực Sở Mặc, ép hắn ngã ngửa ra tảng đá.
"Ngồi kiết già! Cảm nhận vết sẹo trên ngực ngươi. Đừng cố đẩy luồng nóng đó ra ngoài, hãy kéo nó vào trong xương cốt. Coi xương ngươi là sắt, coi lôi điện là lửa. Ngươi phải tự rèn chính mình!"
Sở Mặc làm theo trong đau đớn tột cùng. Khi hắn nhắm mắt lại, hắn thấy một không gian đen kịt, và ở chính giữa là một tia sét tím đang cuồng bạo nhảy múa. Hắn cố gắng chạm vào nó bằng ý nghĩ.
Xẹt!
Toàn thân Sở Mặc co giật, bọt mép trào ra. Cảm giác như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua tủy. Nhưng mỗi khi hắn định bỏ cuộc, giọng nói khàn đặc của Lão Què lại vang lên bên tai: "Nhẫn! Nếu không nhẫn được, ngươi sẽ tan thành tro bụi ngay bây giờ!"
Mồ hôi hòa quyện với những vệt máu rỉ ra từ lỗ chân lông, thấm đẫm phiến đá bên dưới. Đêm đó, trong hang đá hẻo lánh, một mầm mống sức mạnh khủng khiếp bắt đầu bén rễ.
Sáng hôm sau, khi tia nắng đầu tiên chưa kịp xuyên qua màn sương Rừng Than, tiếng chó sủa và tiếng hò hét đã vang lên từ phía chân núi.
Lão Triệu đã không nói suông. Lão đã đưa tới đây một vị "Tiên sư" – thực chất chỉ là một gã tu sĩ lang thang cấp thấp thuộc Luyện Khí tầng ba, kẻ chuyên đi lừa gạt dân làng để kiếm tiền công đức. Hắn cầm trên tay một chiếc la bàn bằng đồng, kim chỉ đang quay cuồng loạn xạ.
"Yêu khí cực nặng! Đứa trẻ đó chắc chắn đã bị Lôi Yêu nhập xác." Gã tu sĩ dõng dạc tuyên bố, mắt liếc nhìn túi bạc mà dân làng vừa gom góp được. "Nếu không trừ khử sớm, cả trấn Thanh Hà sẽ bị sấm sét san phẳng!"
Dân làng, tay cầm cuốc, tay cầm gậy gộc, run rẩy nhưng đầy căm thù bước theo sau. Trong số đó, có cả những đứa trẻ từng ném đá vào Sở Mặc, giờ đây khuôn mặt chúng tràn đầy sự phấn khích vì sắp được xem một cuộc "trừ tà".
Trong hang đá, Lão Què đứng dậy, ánh mắt nheo lại đầy nguy hiểm. Lão nhìn Sở Mặc đang ngồi bất động, toàn thân bao phủ bởi một tầng màng mỏng màu tím nhạt.
"Đến nhanh hơn ta tưởng." Lão Què lầm bầm, rồi quay sang Sở Mặc. "Tiểu tử, bài học thứ hai đến sớm rồi. Thế gian này không sợ quỷ dữ, chúng chỉ sợ những thứ chúng không hiểu. Và cách duy nhất để đối phó với nỗi sợ của chúng... là khiến chúng phải khiếp sợ ngươi gấp bội."
Lão Què cầm lấy thanh gậy trúc mục nát của mình, bước ra ngoài cửa hang, chắn ngang lối vào duy nhất.
"Cứ tiếp tục dẫn lôi vào cốt đi, phía ngoài này... cứ để lão già què này lo."