MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThương Khung Đẫm MáuChương 4: ĐÊM ĐỊNH MỆNH: SẤM SÉT ĐÁNH VÀO CHUỒNG BÒ

Thương Khung Đẫm Máu

Chương 4: ĐÊM ĐỊNH MỆNH: SẤM SÉT ĐÁNH VÀO CHUỒNG BÒ

1,225 từ · ~7 phút đọc

Ánh nắng ban mai ở Rừng Than không mang lại hơi ấm, nó chỉ làm rõ thêm sự xám xịt của những thân cây mục nát. Lão Què đứng đó, lưng hơi khòm, một tay chống gậy trúc, tay kia nắm chặt một bình rượu cũ. Dáng vẻ lão trông thật thảm hại, như một gốc cây khô sắp đổ trước cơn gió mạnh.

Phía đối diện, đám đông dân làng Thanh Hà đã kéo đến cửa hang. Dẫn đầu là Lão Triệu với khuôn mặt hung tợn và gã tu sĩ họ Mã – kẻ đang cầm chiếc la bàn đồng, miệng lẩm bẩm những câu chú vô nghĩa.

"Chính là nơi này!" Gã tu sĩ họ Mã quát lên, tay chỉ thẳng vào cửa hang. "Yêu khí nồng nặc mùi lưu huỳnh. Lão già què kia, mau giao thằng ranh con quỷ ám đó ra đây, nếu không đừng trách bần đạo không nể tình đồng loại!"

Lão Què ngửa cổ nốc một ngụm rượu, rồi nhổ toẹt một bãi xuống đất. Lão nhìn đám đông bằng ánh mắt khinh bỉ: "Một lũ ngu muội. Thằng bé chăn bò cho các người mấy năm nay, mùa đông rét mướt nó ngủ cạnh trâu bò để giữ ấm cho chúng, mùa hè nó gánh nước tưới rau cho các người. Lúc đó sao không thấy ai bảo nó là yêu quái?"

"Câm miệng!" Lão Triệu rống lên, tay siết chặt cây đinh ba. "Nó làm chết con bò của tao, nó dùng tà thuật đánh tao. Nó không phải con người! Tránh ra, nếu không tao đâm thủng bụng lão già mày luôn!"

Lão Què không nhúc nhích. Một luồng uy áp cực nhỏ, mỏng manh như sợi tóc nhưng sắc lẹm, bắt đầu tỏa ra từ gậy trúc của lão.

Trong khi đó, bên trong hang đá, Sở Mặc đang ở trong một trạng thái kinh hoàng. Hắn nghe thấy tất cả. Tiếng chửi bới của những người hắn từng gọi là chú, là bác; tiếng cười cợt của những đứa trẻ từng chia cho hắn nửa củ khoai. Sự phản bội này còn đau đớn hơn cả lôi điện trong xương tủy.

Rắc! Rắc!

Tiếng xương cốt của Sở Mặc rền rĩ. Dòng lôi điện tím thẫm từ cuốn sách cháy dở đang cuồn cuộn đổ vào cơ thể hắn. Theo lời dạy của Lão Què, hắn không đẩy nó ra, mà dùng ý chí "ép" chúng vào tận sâu trong tủy. Đau đến mức hắn phải cắn chặt môi đến bật máu để không thét lên. Mỗi một đốt xương như bị một chiếc búa tạ đập nát rồi đúc lại bằng đồng nung.

"Nhẫn... phải nhẫn..." Sở Mặc lẩm bẩm, nước mắt hòa cùng máu chảy dài xuống cằm.

Bên ngoài, gã tu sĩ họ Mã bắt đầu thiếu kiên nhẫn. Thấy Lão Què chỉ là một kẻ tàn tật, hắn rút từ trong tay áo ra một lá bùa vàng, ném thẳng về phía cửa hang: "Hỏa Linh Phù, cháy!"

Lá bùa bốc cháy, hóa thành một quả cầu lửa cỡ nắm tay lao về phía Lão Què. Đám dân làng trầm trồ kinh ngạc, coi đó là thần thông quảng đại. Lão Què chỉ khẽ thở dài. Lão không tránh, mà chỉ đưa cây gậy trúc lên gạt nhẹ.

Xèo!

Quả cầu lửa vụt tắt lịm như một đốm lửa nhỏ rơi xuống nước. Gã tu sĩ họ Mã biến sắc, lắp bắp: "Ngươi... ngươi cũng là người tu hành?"

"Người tu hành?" Lão Què cười cay đắng. "Ta chỉ là một con ma trốn chạy khỏi địa ngục mà thôi."

Lão Què tiến lên một bước. Dù chân què, nhưng mỗi bước chân của lão như khiến mặt đất rung chuyển. Đám dân làng sợ hãi lùi lại. Gã tu sĩ họ Mã hoảng hốt, rút ra một thanh kiếm gỗ đào, định liều mạng.

Nhưng đúng lúc đó, một sự biến đổi kinh thiên động địa xảy ra ngay bên trong hang.

Một cột ánh sáng màu tím rực rỡ từ trên đỉnh núi xuyên qua lớp đá dày, giáng thẳng xuống hang động. Tiếng sấm nổ vang như muốn xé toạc màng nhĩ của tất cả những người có mặt. Áp lực của nó khiến toàn bộ khu Rừng Than vốn đã xám xịt nay đột ngột bốc cháy dữ dội.

Sở Mặc, trong tâm điểm của cột sáng, cảm thấy sự chịu đựng của mình đã chạm tới giới hạn. "Lôi cốt" trong cơ thể hắn dường như đã bão hòa, nó không còn hút lôi điện nữa mà bắt đầu bộc phát ngược ra ngoài.

"A... A...!!!"

Tiếng gào thét của Sở Mặc không giống tiếng người. Nó mang theo sự uy nghiêm của thiên lôi và nỗi uất hận của kẻ bị dồn vào đường cùng.

Cửa hang nổ tung. Một làn sóng xung kích màu tím quét qua, hất văng đám dân làng và gã tu sĩ họ Mã ra xa hàng chục trượng. Lão Què cũng bị hất lui, lão nhanh chóng cắm gậy xuống đất để trụ vững, ánh mắt vừa mừng vừa lo nhìn về phía đống đổ nát.

Từ trong bụi mù và tia điện lập lòe, một dáng người nhỏ bé lầm lũi bước ra. Sở Mặc đứng đó, quần áo đã rách nát chỉ còn lại những mảnh vải cháy xém. Làn da hắn không còn xám xịt mà trở nên trắng lạnh như ngọc trai, phủ đầy những đường vân tím mờ ảo như những sợi xích quấn quanh cơ thể.

Hắn nhìn xuống bàn tay mình, rồi ngước nhìn đám dân làng đang nằm la liệt dưới đất. Đôi mắt tím của hắn không còn sự sợ hãi, chỉ còn một sự trống rỗng đến lạnh người.

Lão Triệu lồm cồm bò dậy, thấy Sở Mặc bước tới, lão run cầm cập, tiểu cả ra quần: "Yêu... Yêu quái! Tha cho tôi... tha cho tôi..."

Sở Mặc đứng khựng lại trước mặt Lão Triệu. Một tia điện từ đầu ngón tay hắn vô thức xẹt qua, thiêu cháy một mảng râu của lão. Chỉ cần một ý nghĩ, hắn có thể khiến lão già này tan thành mây khói.

"Cậu chủ..." Sở Mặc lên tiếng, giọng nói mang theo âm hưởng của kim loại va vào nhau. "Tôi không phải yêu quái. Tôi chỉ là đứa trẻ chăn bò đã chết đêm qua."

Nói xong, hắn quay lưng lại, không thèm nhìn đám người đó thêm một lần nào nữa. Hắn đi tới bên cạnh Lão Què, người lúc này đang ho ra một ngụm máu đen. Lão đã dùng chút tàn lực cuối cùng để che chắn bớt áp lực lôi kiếp cho Sở Mặc.

"Đi thôi..." Lão Què thều thào. "Trấn Thanh Hà không còn là chỗ của ngươi. Bầu trời ngoài kia... mới là nơi sấm sét của ngươi thuộc về."

Sở Mặc nhìn về phía ngôi làng xa xa, nơi khói bếp vẫn đang bay lên bình yên như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Hắn cúi đầu, rồi dứt khoát dìu Lão Què bước sâu vào trong sương mù của Rừng Than.

Đêm đó, chuồng bò của Lão Triệu thực sự đã hóa thành tro bụi, và cùng với nó, tên của một đứa trẻ chăn bò cũng biến mất khỏi ký ức của vùng biên giới nghèo nàn này. Nhưng trên Cửu Châu đại lục, một bánh răng vận mệnh mới đã bắt đầu chuyển động.