MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThương Khung Đẫm MáuChương 5: CÁI CHẾT KHÔNG ĐƯỢC BÁO TRƯỚC

Thương Khung Đẫm Máu

Chương 5: CÁI CHẾT KHÔNG ĐƯỢC BÁO TRƯỚC

1,099 từ · ~6 phút đọc

Mưa lại bắt đầu rơi, nhưng lần này là những giọt mưa bụi mỏng manh, sầu thảm. Sở Mặc cõng Lão Què trên lưng, bước đi lảo đảo trong màn đêm của dãy núi phía sau Rừng Than. Hắn cảm thấy tấm lưng của vị sư phụ đầu đời này nhẹ bẫng, dường như chỉ còn là một bộ xương khô được bọc trong lớp áo vải rách rưới.

Hơi thở của Lão Què đứt quãng, mỗi lần lão ho, một ít máu đen lại thấm qua vai áo của Sở Mặc. Thứ máu đó mang theo một hơi lạnh kỳ quái, một cái lạnh của sự tàn lụi.

Họ dừng chân tại một ngôi miếu hoang thờ một vị thần không tên, mái ngói đã sụp đổ phân nửa, chỉ còn lại bức tượng đá vỡ nát đầy rêu xanh. Sở Mặc cẩn thận đặt Lão Què tựa vào bệ đá, hắn vội vàng gom ít lá khô định nhóm lửa, nhưng bàn tay hắn run rẩy không thôi.

"Đừng phí sức... tiểu tử..." Lão Què thều thào, giọng nói yếu ớt như tiếng lá khô cọ vào nhau.

"Sư phụ, người cố một chút, tôi đi tìm nước, tìm thảo dược..." Sở Mặc cuống cuồng, đôi mắt tím lại bắt đầu dao động. Hắn có sức mạnh của sấm sét, nhưng lúc này hắn nhận ra sức mạnh ấy không thể giữ lại sinh mạng đang trôi đi của người duy nhất quan tâm đến mình.

Lão Què khẽ lắc đầu, đưa bàn tay gầy guộc nắm lấy cổ tay Sở Mặc. Lực nắm rất nhẹ, nhưng lại khiến Sở Mặc chết lặng.

"Nghe này... ta đã sống chui rúc như một con chuột trong ba mươi năm. Cái chết đối với ta... là một sự giải thoát. Nhưng ngươi thì khác." Lão Què dừng lại để hớp một ngụm khí lạnh, ngực phập phồng đau đớn. "Ta vốn là trưởng lão ngoại môn của Lôi Vân Tông... Năm xưa tông môn bị diệt vì kẻ thù muốn đoạt 'Cửu Thiên Lôi Tạng'. Ta đã mang theo bản chép tay cháy dở này chạy đến đây, phế đi tu vi, bẻ gãy chân mình để che mắt thiên hạ..."

Sở Mặc quỳ thụp xuống trước mặt lão, nước mắt lã chã rơi: "Tại sao người lại cứu tôi? Tại sao lại truyền nó cho tôi? Nó chỉ mang lại tai họa thôi!"

Lão Què nở một nụ cười méo mó, ánh mắt nhìn sâu vào đôi mắt tím của Sở Mặc: "Vì ta không cam tâm... Không cam tâm thấy di sản của Lôi Vân Tông tan thành cát bụi. Và vì... ánh mắt của ngươi đêm đó dưới chuồng bò. Ngươi nhìn sấm sét không phải bằng sự sợ hãi, mà bằng sự khát khao của một kẻ muốn xé toạc màn đêm. Ngươi có cái 'tâm' của kẻ nghịch thiên."

Lão Què run rẩy thò tay vào trong lớp áo lót, rút ra một chiếc nhẫn đồng xỉn màu và một miếng ngọc bội vỡ góc.

"Cái nhẫn này... là vật chứa (trữ vật giới chỉ). Bên trong có vài viên linh thạch cấp thấp và một phong thư. Ngươi hãy đi về hướng Đông... tìm đến Lôi Vân Tông hiện tại. Dù nó giờ chỉ là một tông môn hạng ba yếu ớt, nhưng ở đó có thứ có thể giúp ngươi áp chế lôi điện trong người."

Lão Què đột ngột ho lên dữ dội, máu trào ra khóe miệng. Sở Mặc hoảng sợ dùng tay lau đi, nhưng máu cứ chảy không ngừng.

"Nhớ kỹ... đừng tin ai hoàn toàn. Thế giới tu chân không có đạo lý, chỉ có sức mạnh. Nếu chưa đủ mạnh, hãy giấu kỹ cái 'Lôi Cốt' của ngươi. Đừng để chúng thấy... sự đặc biệt của ngươi... cho đến khi ngươi đủ sức đánh nát chúng..."

Bàn tay Lão Què bắt đầu lạnh dần. Ánh sáng trong đôi mắt đục ngầu của lão từ từ tắt lịm, nhưng khuôn mặt lão lại trở nên thanh thản lạ kỳ. Lão nhìn lên mái miếu thủng nát, nơi một ngôi sao lẻ loi vừa lóe sáng qua kẽ mây.

"A Ngưu này... ta chưa bao giờ hỏi tên thật của ngươi..."

"Sư phụ, tôi là Sở Mặc."

"Sở... Mặc... Tên hay lắm. Một chút lặng lẽ trước khi bão nổi..."

Đầu Lão Què gục xuống ngực. Bàn tay lão buông thõng, chiếc nhẫn đồng rơi xuống nền đá lạnh lẽo, phát ra tiếng keng thanh mảnh và cô độc.

Sở Mặc không gào khóc. Hắn chỉ ngồi đó, bất động như một pho tượng đá bên cạnh người sư phụ đã khuất. Trong ngôi miếu hoang tàn, tiếng mưa rơi đều đều lên đống đổ nát như tiếng kinh cầu cho một linh hồn vừa nằm xuống.

Hắn cảm thấy một luồng khí lạnh cực độ bao trùm lấy trái tim. Đứa trẻ chăn bò hôm qua còn có một con bò già để bầu bạn, một mái chuồng để che mưa. Đêm nay, Lôi Thần tương lai chỉ còn lại một mình, giữa một thế giới rộng lớn và tàn nhẫn không chút tình người.

Sở Mặc cầm chiếc nhẫn đồng lên, đeo vào ngón tay gầy gò của mình. Chiếc nhẫn dường như cảm nhận được chủ nhân mới, khẽ rung lên rồi thu nhỏ lại cho vừa vặn. Hắn đứng dậy, dùng đôi tay đã chai sạn vì lao dịch, bắt đầu đào một cái huyệt ngay phía sau ngôi miếu.

Hắn không dùng linh lực. Hắn dùng móng tay, dùng sức mạnh cơ bắp thuần túy để cảm nhận nỗi đau thấu xương. Từng nắm đất được đắp lên, như từng mảnh vỡ của tuổi thơ hắn bị chôn vùi.

Khi ngôi mộ đá đơn sơ hoàn thành, Sở Mặc đứng trước mộ, cúi lạy ba lần. Khi hắn ngẩng đầu lên, ánh tím trong mắt hắn không còn dao động nữa. Nó lạnh lẽo và sắc bén như một lưỡi gươm vừa được trui rèn qua băng giá.

"Sư phụ, người yên nghỉ. Đường của người, tôi sẽ đi tiếp. Những kẻ đã khiến người phải trốn chui trốn nhủi ba mươi năm qua, tôi sẽ khiến chúng phải nghe thấy tên của người trong tiếng sấm của tôi."

Sở Mặc quay người, bóng dáng nhỏ bé của hắn cô độc bước đi vào màn sương mù dày đặc phía Đông. Hắn không ngoảnh đầu nhìn lại dù chỉ một lần.

Từ hôm nay, thế gian không còn đứa trẻ chăn bò tên A Ngưu. Chỉ còn lại Sở Mặc – kẻ mang trên lưng nợ máu của một tông môn và sức mạnh của một vị thần.