Rời khỏi Rừng Than, Sở Mặc đi liên tục ba ngày đêm về phía Đông. Đôi giày vải rách nát đã sớm bị đá sắc lột trần, để lại đôi chân rướm máu, nhưng cậu không dừng lại. Mỗi bước đi, cậu lại thầm vận hành cách hô hấp mà Lão Què đã dạy, ép những tia lôi điện tản mát vào sâu trong các đốt xương. Cơn đau âm ỉ đó khiến cậu tỉnh táo, nhắc nhở cậu rằng mình vẫn còn sống và còn một món nợ phải trả.
Đến chiều ngày thứ tư, khi đi qua một hẻm núi hẹp dẫn vào Quan lộ, Sở Mặc nghe thấy tiếng khóc xé lòng hòa lẫn trong tiếng cười hô hố của đám đàn ông.
Một cỗ xe ngựa bị lật nhào bên vệ đường. Ba thi thể phu xe nằm gục trong vũng máu, mắt vẫn trợn trừng kinh hãi. Một nhóm sơn tặc khoảng chục tên, đứa cầm đao, đứa cầm xích, đang vây quanh một lão già tóc bạc và một cô gái nhỏ.
"Ông già, có trách thì trách ngươi mang theo quá nhiều bạc nhưng lại không thuê được hộ vệ ra hồn!" Tên thủ lĩnh có vết sẹo dài trên mặt cười gằn, lưỡi kiếm của hắn kề sát cổ lão già.
Sở Mặc đứng cách đó không xa, bóng dáng gầy gò của cậu lọt thỏm giữa những tảng đá xám. Trong lòng cậu dâng lên một luồng khí lạnh. Cậu nhớ lại cảnh dân làng Thanh Hà hùa theo gã tu sĩ họ Mã đòi giết cậu. Cậu vốn muốn quay đầu đi thẳng, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt tuyệt vọng của cô bé đang bị tên sơn tặc kéo tóc, cậu khựng lại.
Đó là đôi mắt của chính mình đêm mưa ấy.
"Thả bọn họ ra."
Giọng nói của Sở Mặc không lớn, nhưng nó mang theo một độ rung kỳ lạ, khiến không gian xung quanh dường như hơi sững lại. Đám sơn tặc giật mình quay lại, thấy một thiếu niên rách rưới, trông không khác gì kẻ ăn mày, bọn chúng phá lên cười.
"Thằng nhóc này từ đâu chui ra vậy? Muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân sao?" Tên thủ lĩnh cười đến sặc sụa, hất hàm ra hiệu cho một tên đàn em. "Gọt lỗ tai nó cho ta, để nó biết cái giá của việc xen vào chuyện người khác."
Tên sơn tặc gầy nhom tiến tới, tay múa may một con dao găm sáng loáng. Hắn lao lên, con dao đâm thẳng vào vai Sở Mặc.
Xoẹt!
Sở Mặc không tránh. Không phải vì cậu không muốn, mà vì lúc này, "Lôi cốt" trong người cậu đột ngột phản ứng với sát ý của đối phương. Ngay khi mũi dao chạm vào lớp áo mỏng, một tia chớp tím nhỏ xíu nhưng sắc lẹm bắn ra từ da thịt Sở Mặc.
Bùm!
Con dao găm bị đánh gãy làm đôi. Tên sơn tặc rú lên một tiếng thảm khốc, toàn thân hắn bị bao phủ bởi những tia điện li ti, cháy đen thui như một khúc củi khô chỉ trong chớp mắt. Hắn đổ gục xuống, mùi khét của thịt cháy bốc lên nồng nặc.
Cả đám sơn tặc sững sờ. Nụ cười trên mặt tên thủ lĩnh tắt ngấm. Hắn nhìn cái xác cháy đen của đàn em, rồi nhìn đôi mắt tím của Sở Mặc đang dần rực sáng.
"Mày... mày là tu sĩ?" Tên thủ lĩnh hét lên, giọng run rẩy. "Anh em! Nó chỉ là một đứa trẻ, lên hết cho ta! Giết nó!"
Tám tên sơn tặc còn lại gầm lên để trấn tĩnh nỗi sợ, đồng loạt lao vào Sở Mặc. Đao, kiếm, gậy gộc bủa vây mọi hướng.
Lúc này, Sở Mặc cảm thấy huyết quản mình như bị đun sôi. Cơn giận tích tụ từ những năm tháng bị khinh miệt, nỗi đau mất đi người duy nhất yêu thương mình, tất cả bùng nổ. Cậu không học chiêu thức, cậu chỉ hành động theo bản năng của một con thú dữ bị dồn vào đường cùng.
Cậu lao vào giữa đám đông. Mỗi khi tay cậu chạm vào đối phương, một tiếng nổ đùng vang lên. Cậu không dùng quyền cước, mà dùng cơ thể mình làm vật dẫn. Một tên sơn tặc chém một đao vào lưng cậu, nhưng thanh đao thép vừa chạm vào da thịt đã bị lôi điện nung chảy, tên đó bị lực phản chấn đánh bay xa mấy trượng, lục phủ ngũ tạng nát bấy.
Sở Mặc nắm lấy cổ họng của một tên khác. Hắn thấy dòng điện tím chạy dọc theo cánh tay mình, luồn vào người kẻ thù. Kẻ đó trợn mắt, toàn thân co giật dữ dội, mạch máu trên mặt nổi lên xanh lè rồi vỡ tung.
Sát lục. Một cuộc sát lục tàn khốc mà không cần vũ khí.
Tên thủ lĩnh thấy tình thế không ổn, vứt kiếm bỏ chạy. Nhưng Sở Mặc lúc này đã mất đi lý trí, đồng tử của cậu hoàn toàn biến thành màu tím thẫm của sấm sét cấp độ cao nhất. Cậu vươn tay về phía trước, một tia sét hình con rắn từ lòng bàn tay phóng ra, rạch ngang không trung.
Rắc!
Tia sét xuyên qua ngực tên thủ lĩnh, ghim chặt hắn xuống gốc cây cổ thụ bên đường. Hắn chỉ kịp nấc lên một tiếng rồi tắt thở, đôi mắt vẫn còn ghi dấu sự kinh hoàng tột độ.
Khi tất cả đã im lặng, chỉ còn tiếng gió rít qua khe núi, Sở Mặc đứng giữa những cái xác cháy sém, hơi thở hổn hển. Lôi điện trên da thịt cậu từ từ rút vào trong, để lại cảm giác tê dại và rỗng tuếch. Cậu nhìn đôi bàn tay mình—đôi bàn tay vừa mới lấy đi mười mạng người. Chúng không dính máu, vì lôi điện đã thiêu rụi tất cả, nhưng cậu cảm thấy chúng nặng nề hơn bao giờ hết.
"Đừng... đừng lại gần..."
Lão già lúc nãy ôm lấy cô bé, lùi lại phía sau xe ngựa, ánh mắt nhìn Sở Mặc đầy vẻ sợ hãi không kém gì nhìn đám sơn tặc.
Sở Mặc khựng lại. Trái tim cậu như bị một tảng băng ép chặt. Cậu vừa cứu họ, nhưng trong mắt họ, cậu vẫn chỉ là một thứ quái vật đáng sợ.
Cậu im lặng, cúi xuống nhặt một túi lương khô rơi trên đất, rồi không nói một lời, lầm lũi bước tiếp về phía Đông. Cậu nhận ra một sự thật cay đắng: Khi mang trong mình sức mạnh của trời xanh, cậu không còn chỗ đứng trong thế giới của những con người bình thường nữa.
Dòng máu tím trong huyết quản vẫn đang âm thầm chảy, mang theo hơi thở của tử thần. Sở Mặc nắm chặt chiếc nhẫn đồng trên ngón tay, thầm hứa với lòng mình: Cậu sẽ không để sấm sét nuốt chửng nhân tính, nhưng cậu cũng sẽ không bao giờ để bất kỳ ai định đoạt mạng sống của mình thêm một lần nào nữa.