Sở Mặc đứng trên đỉnh đèo Mãnh Hổ, nơi ranh giới cuối cùng tách biệt vùng bình nguyên Thanh Hà với dãy núi sương mù phía Đông. Gió ở đây mang theo vị mặn của đá vôi và cái lạnh của sự vĩnh hằng. Cậu thiếu niên đứng đó, bóng dáng nhỏ bé như một dấu chấm mực đen giữa nền trời xám xịt của buổi hoàng hôn.
Dưới chân đèo, con đường mà cậu vừa đi qua uốn lượn như một sợi chỉ mục nát. Xa xa, nơi chân trời, một cột khói đen bốc lên âm ỉ. Đó là hướng của Trấn Thanh Hà.
Lòng Sở Mặc thắt lại. Cậu không biết cột khói đó là từ một đống rơm rạ của người dân hay là kết quả của một tai ương nào đó. Nhưng trong thâm tâm, cậu hiểu rằng mình đã vĩnh viễn không còn đường về. Quê hương – nơi có tiếng bò kêu mỗi sớm, có mùi bùn đất ngai ngái sau mưa, nay chỉ còn là một vết sẹo cháy sém trong ký ức.
"Tạm biệt..." Cậu thầm thì, giọng nói bị gió cuốn đi mất hút.
Cậu ngồi xuống một phiến đá, lôi từ trong chiếc nhẫn đồng ra một mẩu lương khô đã cứng như đá mà cậu lấy được từ đám sơn tặc. Cậu nhai chậm rãi, cảm nhận cái vị nhạt nhẽo thấm vào đầu lưỡi. Mỗi lần nhai, lồng ngực lại nhói lên một nhịp. "Lôi cốt" đang thích nghi với cơ thể cậu, nó bắt đầu hút lấy linh khí loãng trong không khí, khiến các lỗ chân lông của cậu luôn có cảm giác châm chích như bị kim châm.
Cậu vạch lớp áo rách nhìn xuống vết sẹo hình tia chớp. Nó không còn đỏ hỏn như trước mà đã chuyển sang màu tím bạc, tỏa ra một thứ ánh sáng mờ ảo kỳ quái.
"Ngươi rốt cuộc là phúc hay là họa?"
Sở Mặc tự hỏi mình. Sức mạnh này đã giúp cậu giết chết mười tên sơn tặc, bảo vệ mạng sống của mình, nhưng nó cũng khiến những người cậu cứu phải run rẩy vì sợ hãi. Nó biến cậu thành một kẻ không nhà, không thầy, không bạn.
Đột nhiên, một tiếng sột soạt vang lên từ lùm cây phía sau.
Sở Mặc giật mình, theo phản năng, một dòng điện nhỏ xẹt qua đầu ngón tay cậu. Cậu xoay người, thủ thế như một con báo trẻ.
Từ trong bụi rậm, một con chó gầy giơ xương, lông lá bù xù, đôi mắt vàng khè run rẩy bước ra. Nó bị thương ở chân sau, máu đã khô đóng thành mảng. Con chó nhìn Sở Mặc, khẽ rên rỉ rồi nằm rạp xuống đất, cái đuôi cụp lại đầy vẻ phục tùng.
Sở Mặc ngẩn người. Tia điện trên tay cậu từ từ tắt lịm. Cậu nhận ra đây là một con chó hoang thường lở vẩn quanh cổng Trấn Thanh Hà, kẻ cũng giống như cậu, sống bằng những mẩu xương thừa và sự hắt hủi của người đời.
"Mày cũng chạy trốn sao?"
Cậu tiến lại gần, con chó không chạy, nó chỉ liếm nhẹ vào mu bàn tay cậu. Cái chạm ấy lạnh lẽo nhưng lại mang theo một hơi ấm của sự đồng loại. Sở Mặc thở dài, bẻ một nửa mẩu lương khô đặt trước mặt con chó.
"Ăn đi. Rồi đi khỏi đây. Ở cạnh tao... chỉ có sấm sét và chết chóc thôi."
Nhưng con chó không đi. Sau khi ăn xong, nó lầm lũi đứng dậy, khập khiễng bước đến ngồi cạnh chân Sở Mặc, nhìn về phía dãy núi mịt mù phía trước.
Trong khoảnh khắc đó, trái tim cứng nhắc của Sở Mặc như mềm đi một chút. Giữa trời đất bao la này, có vẻ như một kẻ mang "Lôi cốt" bị nguyền rủa và một con chó hoang què quặt lại tìm thấy sự an ủi nơi nhau.
Đêm dần buông xuống, bóng tối nuốt chửng vùng bình nguyên phía dưới. Sở Mặc đứng dậy, đeo chiếc túi vải lên vai. Cậu không nhìn về hướng Trấn Thanh Hà nữa. Phía trước cậu là Cửu Châu rộng lớn, là Lôi Vân Tông bí ẩn, và là những kẻ thù mà Lão Què từng nhắc đến.
Cậu bắt đầu bước đi. Con chó hoang lặng lẽ theo sau, để lại hai hàng dấu chân không đều trên nền đất cát của đỉnh đèo.
Vừa đi, Sở Mặc vừa vận hành bí pháp trong Cửu Thiên Lôi Tạng. Cậu không còn cảm thấy đau đớn như trước, thay vào đó là một cảm giác cuồng dã, khao khát được bùng nổ. Dòng máu tím trong huyết quản cậu dường như đang reo hò khi cảm nhận được linh khí nồng đậm hơn từ phía dãy núi linh thiêng phía Đông.
"Sư phụ, tôi sẽ không làm người thất vọng."
Sở Mặc bước vào màn sương mù dày đặc của dãy núi. Những tia chớp nhỏ li ti thỉnh thoảng lại lóe lên trên vai áo cậu, soi sáng con đường độc đạo.
Hồi 1: Bùn Lầy và Tia Chớp đang dần khép lại, nhường chỗ cho những thử thách tàn khốc hơn của thế giới tu chân thực sự. Đứa trẻ chăn bò đã thực sự chết, và kẻ đang đi trong sương mù kia, là một Lôi Thần đang thành hình từ những nỗi đau và sự cô độc cùng cực.