MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThương Khung Đẫm MáuChương 8: NGOẢNH ĐẦU NHÌN LẠI: LÀNG MẠC HÓA TRO TÀN

Thương Khung Đẫm Máu

Chương 8: NGOẢNH ĐẦU NHÌN LẠI: LÀNG MẠC HÓA TRO TÀN

989 từ · ~5 phút đọc

Sở Mặc dừng chân bên một dòng suối cạn, nơi những phiến đá bị rêu phong phủ kín. Cậu vốc một ngụm nước lạnh buốt, cảm giác cái lạnh thấm vào tận từng kẽ răng, giúp cậu tỉnh táo khỏi cơn mộng mị của những ngày dài trốn chạy.

Con chó hoang—mà cậu tạm gọi là "Tàn"—đang phủ phục bên cạnh, đôi tai dựng đứng cảnh giác với từng tiếng lá rụng. Nó dường như cũng cảm nhận được hơi thở của sát khí đang lởn vởn trong không gian.

Cậu thiếu niên đứng dậy, nhìn về hướng Tây một lần cuối. Ở đó, chân trời không còn màu xanh lam của sương sớm mà là một màu đỏ quạch bầm tím. Những tin đồn từ những lữ khách đi ngược chiều mà cậu nghe lỏm được đã xác nhận một sự thật kinh hoàng: Trấn Thanh Hà đã không còn nữa.

Vụ bộc phát lôi điện của Sở Mặc đêm ấy đã để lại tàn tích quá lớn, thu hút sự chú ý của một nhóm "Tu giả" thực thi thiết luật của triều đình. Thay vì điều tra, họ chọn cách "thanh tẩy" mọi mầm mống yêu nghiệt. Lửa đã cháy ba ngày ba đêm, thiêu rụi những chuồng bò, những mái tranh, và cả những con người đã từng xua đuổi cậu.

Sở Mặc cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, nhưng không có giọt nước mắt nào rơi. Cậu không biết nên buồn hay nên hận. Những người đó đã muốn giết cậu, nhưng họ cũng là những gương mặt duy nhất cậu biết từ khi lọt lòng.

"Tất cả... đều tan thành tro bụi."

Cậu lẩm bẩm. Hóa ra, sức mạnh không được kiểm soát chính là tai ương. Nếu cậu không thức tỉnh Lôi cốt, làng mạc vẫn bình yên. Nếu cậu đủ mạnh để bảo vệ, làng mạc đã không bị thanh tẩy. Sự yếu ớt chính là tội lỗi nguyên thủy nhất.

Cậu cúi xuống nhìn vết sẹo trên ngực mình. Nó giờ đây không còn đau nhói mà tỏa ra một nhịp đập trầm hùng. Hắn cảm nhận được "Cửu Thiên Lôi Tạng" trong đầu mình đang tự chuyển động, từng dòng kinh văn như những con rồng nhỏ bò trườn khắp các kinh mạch, thâu tóm linh khí từ thiên địa để bù đắp cho sự tiêu hao thể lực.

"Đi thôi, Tàn."

Sở Mặc quay lưng, dứt khoát bước vào lãnh địa của dãy núi Lôi Vân. Càng tiến sâu, địa hình càng trở nên hiểm trở. Những vách đá dựng đứng như những thanh kiếm rỉ sét cắm ngược lên trời. Mây mù ở đây mang theo điện tích nhẹ, khiến tóc tai người đi đường thỉnh thoảng lại dựng đứng lên.

Đến cuối ngày, hiện ra trước mắt Sở Mặc là một thị trấn nằm cheo leo trên sườn núi có tên là Lạc Lôi Trấn. Đây là trạm dừng chân cuối cùng cho những kẻ muốn gia nhập Lôi Vân Tông hoặc những thương nhân thu mua linh dược.

Khác với vẻ tiêu điều của Trấn Thanh Hà, nơi này nhộn nhịp một cách quái dị. Những người đi lại trên phố không mặc vải thô mà khoác lên mình những bộ đạo bào đủ màu sắc, lưng giắt trường kiếm hoặc đeo những túi trữ vật tinh xảo. Mùi hương dược liệu lẫn với mùi rượu mạnh tỏa ra từ các tửu quán.

Sở Mặc cúi thấp đầu, kéo chiếc nón lá rách nát che khuất đôi mắt tím. Cậu dắt theo con chó què, lặng lẽ bước đi giữa đám đông. Cậu thấy một gã tu sĩ trẻ tuổi đang biểu diễn một ngọn lửa nhỏ trên đầu ngón tay để lòe bịp vài kẻ phàm trần; cậu thấy những cuộc mặc cả gay gắt về một mẩu linh thạch vụn.

"Này, thằng nhóc!"

Một tiếng gọi giật giọng khiến Sở Mặc cứng người. Một gã hộ vệ của một hiệu thuốc lớn bước ra, nhăn mặt nhìn vẻ rách rưới của cậu và con chó gầy guộc.

"Chỗ này không dành cho hành khất. Cút ra rìa trấn mà nằm, đừng làm bẩn mắt các vị tiên sư!"

Sở Mặc nắm chặt nắm đấm, định bộc phát nhưng lời dặn của Lão Què vang lên trong đầu: 'Nhẫn! Đừng để chúng thấy sự đặc biệt của ngươi'. Cậu hít một hơi sâu, nén dòng lôi điện đang rục rịch ở đầu ngón tay xuống, rồi lẳng lặng quay đi.

Cậu tìm đến một góc tối bên cạnh bức tường thành đổ nát ở rìa trấn. Tại đây, cậu thấy hàng chục thiếu niên khác cũng đang co ro trong cái lạnh của sương núi. Họ đều có chung một ánh mắt: Khát khao và tuyệt vọng. Họ là những kẻ đến đây với giấc mộng "cầu tiên", hy vọng vào buổi tuyển chọn đệ tử của Lôi Vân Tông sẽ diễn ra vào ba ngày tới.

Sở Mặc ngồi xuống, dựa lưng vào tường đá lạnh lẽo. Cậu lấy miếng ngọc bội vỡ góc mà Lão Què để lại ra, áp chặt vào lòng bàn tay. Miếng ngọc hơi âm ấm, như một lời nhắc nhở rằng cậu không hoàn toàn đơn độc.

"Ba ngày nữa..."

Sở Mặc nhìn lên đỉnh núi cao vút bị mây mù che phủ, nơi thỉnh thoảng có những tia chớp bạc rạch ngang trời. Đó là Lôi Vân Tông, nơi cậu phải vào, không phải để cầu tiên cầu phúc, mà để tìm cách sinh tồn và phục hận.

Trong đêm tối, giữa đám thiếu niên mơ mộng về hào quang tu tiên, không ai biết rằng có một "Lôi Thần" thực thụ đang ngồi đó, âm thầm gặm nhấm nỗi đau và rèn giũa ý chí trong bóng tối. Đứa trẻ chăn bò đã thực sự bị bỏ lại sau lưng cùng với đống tro tàn của Thanh Hà. Trước mắt cậu giờ đây là một thế giới mà sấm sét sẽ quyết định tất cả.