Tiếng chuông đồng cổ xưa vang lên từ đỉnh núi, âm thanh trầm đục xuyên qua màn sương dày đặc của Lạc Lôi Trấn, báo hiệu buổi tuyển chọn đệ tử mười năm một lần của Lôi Vân Tông bắt đầu.
Sở Mặc đứng giữa đám đông hàng ngàn thiếu niên. Ai nấy đều quần áo chỉnh tề, khí sắc hồng hào, có kẻ còn có tùy tùng đi theo che lọng. Nhìn lại mình, cậu chỉ là một đứa trẻ gầy gò với bộ đồ vải thô đã sờn rách, chân trần và bên cạnh là một con chó què đang gầm gừ cảnh giác. Sự hiện diện của cậu lạc lõng đến mức khiến những kẻ xung quanh phải dạt ra xa vì sợ cái mùi "nghèo hèn" ám vào đạo bào sang trọng của chúng.
"Nhìn kìa, ngay cả ăn mày cũng muốn trèo cao hóa phượng sao?" Một thiếu niên mặc cẩm y, tay cầm quạt giấy khinh khỉnh liếc nhìn Sở Mặc rồi cười rộ lên. Đám tùy tùng đi theo cũng phụ họa bằng những ánh mắt chế giễu.
Sở Mặc không đáp, cậu cúi đầu, bàn tay trong túi áo nắm chặt miếng ngọc bội vỡ. Cậu không đến đây để hóa phượng, cậu đến đây để tìm một chỗ ẩn thân.
Cổng tông môn Lôi Vân Tông là hai cột đá khổng lồ bị sét đánh cháy đen, sừng sững giữa trời. Phía trước cổng đặt một khối "Lôi Nghiệm Thạch" cao quá đầu người.
"Người tiếp theo: Vương Hạo!" Tiếng quát của một vị chấp sự ngoại môn vang lên.
Một thiếu niên bước lên, đặt tay vào khối đá. Khối đá lóe lên ánh sáng xanh nhạt. "Linh căn hệ Thủy, tạp chất nhiều. Loại!"
"Tiếp theo: Trần Thiên!" Khối đá rung nhẹ, hiện lên tia điện màu vàng kim. "Kim hệ linh căn, mang theo một chút lôi điện chi lực. Ngoại môn đệ tử, qua bên trái đứng!"
Dòng người trôi qua trong sự lo âu và thất vọng. Tỉ lệ được nhận cực thấp, cứ trăm người thì chỉ có một kẻ may mắn. Sở Mặc quan sát rất kỹ. Cậu nhận thấy khối đá này đo lường sự tương thích giữa linh lực trong cơ thể và thiên địa. Nếu cậu đặt tay lên, "Thiên Hình Lôi Cốt" của cậu chắc chắn sẽ làm khối đá này nổ tung, và bí mật của cậu sẽ bại lộ ngay lập tức.
Phải làm sao đây? – Trán Sở Mặc rịn mồ hôi. Lời dặn của Lão Què vang lên: "Hãy giấu kỹ cái Lôi Cốt của ngươi".
Cậu nhắm mắt lại, thầm vận hành một đoạn khẩu quyết trong Cửu Thiên Lôi Tạng gọi là "Tĩnh Mặc Thủ". Đây là bí pháp dùng để phong tỏa linh lực, khiến cơ thể trông như một cái giếng cạn. Cậu cố gắng ép tất cả lôi điện tím thẫm vào sâu trong tủy xương, chỉ để lại một chút linh khí hỗn tạp ở lớp da ngoài.
"Tiếp theo: Sở Mặc!"
Cậu bước lên dưới những ánh mắt tò mò và khinh miệt. Khi bàn tay thô ráp của cậu chạm vào khối Lôi Nghiệm Thạch, cảm giác lạnh buốt truyền đến. Khối đá im lìm một lúc lâu, rồi đột ngột lóe lên một tia lửa nhỏ yếu ớt, màu xám xịt như tro bếp.
Vị chấp sự nhíu mày, nhìn Sở Mặc từ đầu đến chân rồi thở dài: "Tư chất hạ phẩm của hạ phẩm. Linh căn mục nát, hầu như không có tiềm năng tiến bước. Nhưng..." – Ông ta nhìn vào đôi mắt tĩnh lặng của thiếu niên, rồi lại nhìn miếng ngọc bội vỡ mà cậu vô tình để lộ ra. Có vẻ như ông ta nhận ra dấu vết của một cố nhân. "Lôi Vân Tông ta dạo này đang thiếu tạp dịch ở Lôi Phong Đỉnh. Ngươi có chịu làm kẻ dọn dẹp không?"
"Tôi đồng ý." – Sở Mặc trả lời ngay lập tức, không một chút do dự.
Đám thiếu niên phía dưới lại được dịp cười nhạo. "Hóa ra chỉ là một tên tạp dịch quét rác. Vậy mà làm ta cứ tưởng là thiên tài giấu nghề!"
Sở Mặc được dẫn về phía sau núi, tách biệt hẳn với những lầu các nguy nga của nội môn. Lôi Phong Đỉnh là nơi tiêu điều nhất tông môn, nơi đây quanh năm mây đen bao phủ, sấm sét thường xuyên giáng xuống những bãi đá cằn cỗi. Đây là nơi chứa chấp những kẻ bị ruồng bỏ, những đệ tử tư chất kém hoặc những kẻ phạm lỗi bị đày xuống để lao dịch.
Phòng của cậu là một gian nhà gỗ dột nát, nằm sát bên vách đá dựng đứng.
"Nhiệm vụ của ngươi mỗi ngày là gánh nước từ suối Lôi Trì lên đỉnh núi, và thu gom những mảnh vụn của thiên lôi sau mỗi trận bão sấm." – Một đệ tử ngoại môn vứt cho cậu một đôi thùng gỗ nặng trịch rồi bỏ đi.
Sở Mặc nhìn quanh gian phòng vắng lặng, chỉ có con chó Tàn đang cuộn tròn bên góc cửa. Cậu ngồi xuống nền đất, thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng, cậu đã có một nơi để trú ẩn. Dù là tạp dịch, dù là kẻ bị khinh rẻ, nhưng ở nơi đầy rẫy sấm sét này, "Thiên Hình Lôi Cốt" của cậu như được trở về nhà.
Đêm đó, khi những tia sét bắt đầu rạch ngang bầu trời Lôi Phong Đỉnh, Sở Mặc không ngủ. Cậu cởi áo, ngồi xếp bằng giữa sân. Thay vì trốn tránh, cậu mở rộng các lỗ chân lông, để cho những điện tích trong không khí tràn vào cơ thể.
Rắc! Rắc!
Tiếng xương cốt cậu reo hò. Những đòn roi của cuộc đời, sự sỉ nhục của đám thiếu niên, và nỗi đau mất sư phụ... tất cả được cậu đúc thành ý chí. Ở nơi không ai thèm nhìn tới này, đứa trẻ chăn bò năm xưa bắt đầu âm thầm rèn giũa bản thân mình.
"Sư phụ, người nói đúng. Đôi khi bóng tối của sự khinh miệt chính là lớp ngụy trang tốt nhất."
Dưới ánh chớp tím lạnh lẽo, bóng của Sở Mặc in dài trên vách đá, cô độc nhưng cứng cỏi như một ngọn thương thiên lôi đang chờ ngày đâm thủng bầu trời.