Lôi Phong Đỉnh vào buổi sớm không có tiếng chim hót, chỉ có tiếng gió rít qua các khe đá tạo nên những âm thanh u uất như tiếng ma hờn. Công việc của một tạp dịch bắt đầu khi mặt trời còn chưa kịp ló dạng sau màn mây xám xịt.
Sở Mặc đứng trước Lôi Trì – một hồ nước nhỏ nằm sâu trong hẻm đá. Nước ở đây không trong vắt mà có màu xanh lục đậm, mặt hồ phẳng lặng nhưng thỉnh thoảng lại có những tia điện nhỏ li ti màu bạc chạy loằng ngoằng như những con rắn nước. Đây là nơi tụ khí của thiên lôi, nước suối đã bị nhiễm điện tính qua hàng nghìn năm.
"Gánh đầy mười thùng nước này lên đỉnh, trước khi mặt trời đứng bóng. Nếu không, tối nay không có cơm." – Gã đệ tử giám sát tên Mã Lục, một kẻ có gương mặt rỗ và đôi mắt ti hí, hất hàm ra lệnh rồi quay lưng đi thẳng, không quên để lại một tiếng cười khẩy.
Sở Mặc nhìn đôi thùng gỗ nặng trịch, rồi nhìn xuống làn nước lân tinh. Cậu hít một hơi thật sâu, đưa tay chạm vào mặt nước.
Xoẹt!
Một luồng điện mạnh mẽ từ mặt nước xộc thẳng vào cánh tay, khiến toàn thân Sở Mặc bắn văng ra sau, ngã nhào trên bãi đá sắc nhọn. Cánh tay cậu tê dại, từng sợi lông tay dựng đứng lên, cảm giác như có hàng ngàn con kiến lửa đang đốt vào tận tủy.
"Muốn điều khiển sấm... phải chịu bị giật..." – Cậu lẩm bẩm lại lời của Lão Què, hàm răng nghiến chặt đến mức phát ra tiếng khét.
Cậu gượng dậy, đôi bàn tay run rẩy tiếp tục nắm lấy đòn gánh. Lần này, cậu không vội vã. Cậu vận hành Cửu Thiên Lôi Tạng, thử dùng "Lôi cốt" trong người để hô ứng với điện tính trong nước. Ngay khi gánh nước được nhấc lên, một áp lực nghìn cân đè nặng lên vai, đồng thời dòng điện từ đòn gánh truyền qua lớp áo mỏng, quất vào da thịt cậu từng đợt liên hồi.
Mỗi bước chân đi lên dốc đá là một lần tra tấn.
Điện giật làm các cơ bắp co rút dữ dội, khiến bước chân Sở Mặc loạng choạng. Nước trong thùng sóng sánh văng ra, chạm vào chân làm cậu khuỵu xuống. Nhưng cứ mỗi lần ngã, cậu lại bò dậy. Cậu nhận ra rằng, khi cậu chịu đựng được cơn đau, "Lôi cốt" trong người lại dường như sáng lên một chút, tham lam hấp thụ thứ điện lực thô kệch kia để rèn luyện lớp màng bảo vệ kinh mạch.
Đến thùng nước thứ năm, cơ thể Sở Mặc đã chạm đến giới hạn. Da vai cậu trầy nát, máu thấm đỏ cả đòn gánh gỗ. Đúng lúc cậu định buông xuôi, một giọng nói khàn khàn, mỉa mai vang lên từ phía sau tảng đá lớn:
"Ngốc tử! Ngươi đang gánh nước hay đang dâng mạng cho Diêm Vương vậy?"
Sở Mặc giật mình nhìn lại. Ngồi trên tảng đá là một lão già trông còn nhếch nhác hơn cả cậu. Lão khoác một chiếc áo tơi rách rưới, mái tóc bù xù như ổ quạ, tay đang cầm một khúc xương gà gặm dở. Điều kỳ lạ là lão ngồi ngay giữa vùng đất đầy điện tích nhưng dường như chẳng hề hấn gì.
"Tiền bối..." – Sở Mặc thở hổn hển, hạ gánh nước xuống.
"Đừng gọi ta là tiền bối, nghe gớm chết đi được. Cứ gọi ta là Lão Điếc." – Lão già nhổ một miếng xương ra đất, đôi mắt đục ngầu nhìn chằm chằm vào vết sẹo trên ngực Sở Mặc qua lớp áo rách. "Cái thứ trong người ngươi... nó là một con thú dữ. Ngươi càng sợ đau, nó càng cắn ngược lại ngươi. Ngươi muốn gánh nước này mà không bị nó hành hạ? Hãy để dòng điện đó chảy qua tim, thay vì chống lại nó."
Sở Mặc nhíu mày: "Để nó chảy qua tim? Như vậy không phải sẽ chết sao?"
"Chết là dành cho lũ phế vật linh căn bình thường." – Lão Điếc cười hắc hắc. "Kẻ mang lôi tính trong người phải coi mình là một phần của tia chớp. Sét không đánh chính mình, hiểu không?"
Sở Mặc đứng lặng người suy nghĩ. Cậu nhắm mắt, tưởng tượng mình không còn là một cơ thể bằng xương bằng thịt, mà là một khối kim loại rỗng. Khi cậu nhấc gánh nước lên lần nữa, cậu không còn gồng mình chống chọi. Cậu mở rộng tâm trí, để mặc dòng điện từ Lôi Trì tràn vào.
Một cơn đau nhói ở tim khiến cậu suýt ngất đi, nhưng ngay sau đó là một cảm giác ấm nóng lạ thường. Dòng điện không còn tàn phá, mà bắt đầu tuần hoàn theo nhịp thở của cậu. Bước chân cậu trở nên nhẹ nhàng hơn, nhanh hơn.
Mười thùng nước cuối cùng được hoàn thành khi mặt trời vừa chạm đỉnh đầu.
Mã Lục quay lại, định bụng sẽ mắng nhiếc vì cậu chậm trễ, nhưng gã sững sờ khi thấy Sở Mặc đứng đó, tuy người đầy máu và mồ hôi nhưng đôi mắt lại sáng quắc, toàn thân tỏa ra một tầng khí thế áp bách nhàn nhạt.
"Ngươi... làm xong rồi?" – Mã Lục lắp bắp.
Sở Mặc không nói gì, chỉ lặng lẽ cầm đôi thùng không đi về phía gian nhà gỗ. Khi đi ngang qua tảng đá của Lão Điếc, cậu thấy lão đã biến mất, chỉ còn lại khúc xương gà và một dòng chữ nhỏ vạch trên nền đất: 'Lôi không giết kẻ đi cùng nó'.
Đêm đó, Sở Mặc nằm trên giường, toàn thân đau nhức như bị nghiền nát, nhưng cậu thấy hạnh phúc. Lần đầu tiên, cậu cảm thấy mình thực sự bắt đầu kiểm soát được định mệnh của mình. Sấm sét không còn là lời nguyền, nó đang dần trở thành vũ khí.
Cậu vuốt ve đầu con chó Tàn, thầm nhủ: "Ngày mai... chúng ta sẽ còn mạnh hơn nữa."