Sau một ngày lao dịch kiệt sức dưới dòng điện của Lôi Trì, màn đêm buông xuống Lôi Phong Đỉnh mang theo cái lạnh thấu xương. Trong căn nhà gỗ hẹp tới mức chỉ đủ kê một tấm phản mục, Sở Mặc nằm đó, nhưng đôi mắt tím vẫn mở trừng trừng nhìn lên mái nhà thủng lỗ chỗ, nơi những vì sao xa xôi đang lấp lánh như những giọt nước mắt của trời xanh.
Cơ thể cậu đang râm ran đau nhức. Những dòng điện từ nước suối ban sáng vẫn chưa tan hết, chúng đang len lỏi vào từng thớ thịt, sửa chữa những sợi cơ bị xé rách và bồi đắp vào những vết nứt li ti trong xương cốt.
Cậu ngồi dậy, cởi phăng chiếc áo vải thô đẫm mồ hôi và máu khô. Trong bóng tối lờ mờ, những vết sẹo trên lưng Sở Mặc hiện ra chằng chịt. Có vết sẹo cũ từ những trận đòn roi của Lão Triệu ở Trấn Thanh Hà, có vết sẹo mới đỏ hỏn do đá dăm và đòn gánh để lại. Nhưng kỳ lạ nhất là chúng đang mờ dần, nhường chỗ cho những đường vân màu bạc mờ ảo đang lan rộng từ xương sống ra hai bên bả vai, trông như một đôi cánh sấm sét đang chờ ngày vươn rộng.
"Lôi cốt... đang nuốt chửng nỗi đau." – Sở Mặc thì thầm.
Cậu đưa tay chạm vào chiếc nhẫn đồng xỉn màu. Khi linh lực trong người cậu ổn định hơn sau ngày gánh nước, chiếc nhẫn chợt phát ra một luồng hơi ấm lạ kỳ. Sở Mặc tập trung ý nghĩ, thử thâm nhập vào không gian bên trong chiếc nhẫn như lời Lão Què từng dặn.
Vút!
Một luồng thông tin ùa vào đại não khiến cậu choáng váng. Bên trong chiếc nhẫn không chỉ có vài viên linh thạch vụn, mà còn có một mảnh gỗ đen cháy xém và một bức thư đã ố vàng. Sở Mặc run rẩy lấy mảnh gỗ ra. Ngay khi chạm vào nó, một cảm giác quen thuộc ùa về. Đây là mảnh gỗ từ chiếc xe bò cũ của cậu—thứ duy nhất còn sót lại từ đám cháy ở Trấn Thanh Hà.
Lão Què đã lén nhặt nó lại. Lão biết, dù Sở Mặc có trở thành thần hay quỷ, cậu vẫn cần một mầm mống của quá khứ để không lạc mất bản tâm.
Nước mắt Sở Mặc lặng lẽ rơi xuống mảnh gỗ đen. Cậu nhớ mùi rơm rạ, nhớ tiếng bò kêu, nhớ cả sự khinh miệt của dân làng. Tất cả giờ đây đã hóa thành tro bụi. Cậu nhận ra rằng, từ nay về sau, cậu không còn con đường để quay lại. Đêm nay, cậu không ngủ vì nỗi nhớ quê hương, nhưng cũng không ngủ vì một khát vọng đang bùng cháy: Cậu phải trở nên mạnh mẽ đến mức không ai có thể tước đoạt đi bất cứ thứ gì của mình nữa.
Sáng hôm sau, khi sương mù còn chưa tan, Sở Mặc đã có mặt tại Lôi Trì. Nhưng lần này, cậu không đứng một mình. Một nhóm đệ tử ngoại môn, dẫn đầu là một thiếu niên tên là Triệu Khương—kẻ có quan hệ họ hàng xa với gã chủ trại Lão Triệu năm xưa—đang đứng chắn lối đi.
Triệu Khương nhìn Sở Mặc bằng ánh mắt đầy sát khí. Tin đồn về một thằng nhóc tạp dịch gánh được mười thùng nước Lôi Trì mà không chết đã lan đến tai hắn.
"Thằng ranh, nghe nói mày mạng lớn lắm sao?" – Triệu Khương bước tới, giẫm lên đôi thùng gỗ của Sở Mặc. "Ở cái Lôi Vân Tông này, tạp dịch mãi mãi là tạp dịch. Đừng tưởng gánh được vài thùng nước là có thể ngóc đầu lên nhìn bọn ta."
Sở Mặc đứng im, đôi mắt nhìn xuống đất, hai tay buông thõng. Cậu nhớ lời Lão Điếc: 'Lôi không giết kẻ đi cùng nó'. Nhưng lúc này, cơn giận của sấm sét trong người cậu đang rục rịch. Cậu cảm thấy những tia điện đang nhảy múa ở đầu ngón tay, chỉ chờ trực để bộc phát.
Nhẫn! Phải nhẫn! – Sở Mặc nghiến răng, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến chảy máu.
"Sao? Câm rồi à?" – Triệu Khương cười nhạt, bất ngờ tung một cú đá vào bụng Sở Mặc.
Cú đá mang theo linh lực hệ Thổ, nặng nề như một tảng đá nghìn cân. Sở Mặc bị hất văng ra xa, va mạnh vào vách đá. Cơn đau ập tới, nhưng đồng thời, "Lôi cốt" trong người cậu lại rung lên đầy hưng phấn. Nó không hề bị thương, ngược lại, nó đang chủ động hấp thụ lực va chạm đó để tôi luyện xương sườn.
Sở Mặc lồm cồm bò dậy, lau vết máu ở khóe miệng. Cậu không hề đánh trả, chỉ lặng lẽ nhặt lại đôi thùng gỗ đã bị giẫm bẹp một góc.
"Lần sau thấy bọn ta, nhớ bò mà đi. Đồ rác rưởi!" – Triệu Khương nhổ một bãi nước bọt rồi cùng đám đệ tử nghênh ngang bỏ đi.
Sở Mặc đứng đó, nhìn theo bóng lưng của chúng. Ánh tím trong mắt cậu lóe lên rồi tắt lịm. Cậu không cảm thấy nhục nhã, cậu chỉ thấy thương hại. Những kẻ này chỉ biết dựa vào chút linh căn tầm thường để bắt nạt kẻ yếu, chúng không hề biết rằng mình đang trêu chọc một con rồng đang ngủ say trong vũng bùn.
Cậu lại tiếp tục gánh nước. Mỗi bước đi đau đớn, mỗi lần bị dòng điện quất vào lưng, cậu lại tự nhủ: Nỗi đau hôm nay là giáp trụ cho ngày mai.
Đêm đó, trên đỉnh Lôi Phong lại nổ ra một trận cuồng phong. Sở Mặc không trốn trong nhà. Cậu trèo lên mỏm đá cao nhất, để mặc cho những hạt mưa nặng hạt và những tia điện trong không khí bủa vây. Cậu cởi áo, để lộ tấm lưng đầy sẹo. Khi một tia chớp rạch ngang trời, bóng của cậu in lên vách đá, mạnh mẽ và uy nghiêm đến lạ kỳ.
Lão Điếc ngồi ở phía xa, nheo mắt nhìn bóng dáng thiếu niên trong màn mưa, khẽ lẩm bẩm: "Sẹo trên lưng là minh chứng cho sự chịu đựng, nhưng đôi mắt đó... là minh chứng cho sự hủy diệt. Đám trẻ ngoài kia đang nuôi dưỡng một tai ương mà chúng không hề hay biết."