MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThương Khung Đẫm MáuChương 12: CUỘC TỈ THÍ BẤT CÔNG

Thương Khung Đẫm Máu

Chương 12: CUỘC TỈ THÍ BẤT CÔNG

1,211 từ · ~7 phút đọc

Hằng năm, Lôi Vân Tông đều tổ chức một buổi "Kiểm tra định kỳ" dành cho đệ tử ngoại môn. Tuy nhiên, đằng sau cái tên hoa mỹ đó, đây thực chất là nơi để các đệ tử có gia thế phô diễn sức mạnh, và đối tượng để bọn chúng "thử chiêu" không ai khác chính là những tạp dịch thấp kém.

Trên quảng trường diễn võ của ngoại môn, không khí sục sôi tiếng hò reo. Sở Mặc đứng trong hàng ngũ mười tạp dịch bị chọn ra để làm "bia đỡ đạn". Cậu vẫn mặc bộ quần áo thô sờn, đôi mắt nhìn xuống mũi chân, cố gắng thu liễm mọi hào quang tím trong đồng tử. Con chó Tàn bị cậu xích lại ở gốc cây phía xa, đôi mắt nó gườm gườm nhìn về phía đám đông như thể cảm nhận được nguy hiểm sắp tới.

"Luật chơi rất đơn giản!" Chấp sự Mã Lục, gã giám sát hám lợi, đứng trên bục cao dõng dạc. "Các đệ tử ngoại môn sẽ luân phiên lên đài thi triển một chiêu thức mới học được. Tạp dịch các ngươi nếu trụ vững sau ba chiêu sẽ được thưởng một viên Linh Khí Đan. Nếu không..." Gã cười khẩy, ánh mắt dừng lại ở Sở Mặc đầy ẩn ý. "Thì coi như đó là bài học về sự yếu hèn."

"Ta lên trước!"

Triệu Khương nhảy vọt lên đài. Hắn không chọn những tạp dịch khác mà chỉ thẳng tay vào Sở Mặc. "Thằng nhóc gánh nước kia, lên đây! Ta nghe nói 'Lôi cốt' mục nát của ngươi rất cứng, để xem có chịu nổi một quyền của ta không."

Đám đông rộ lên tiếng cười nhạo. Sở Mặc lẳng lặng bước lên đài. Từng bước chân của cậu nặng nề nhưng vững chãi. Cậu biết Triệu Khương không chỉ muốn tỉ thí, hắn muốn phế bỏ cậu ngay trước mặt mọi người để trả thù cho sự tự tôn bị tổn thương của hắn lần trước.

"Chiêu thứ nhất: Thổ Long Quyền!"

Triệu Khương không hề nương tay, hắn vận toàn bộ linh lực hệ Thổ vào nắm đấm. Một luồng khí vàng nâu cuồn cuộn bao phủ cánh tay hắn, lao thẳng vào ngực Sở Mặc như một mũi khoan đá.

Bùng!

Một tiếng nổ khô khốc vang lên. Sở Mặc không tránh né, cũng không chống trả. Cậu dùng ngực đón trọn cú đấm. Cơ thể cậu lùi lại ba bước, đôi chân cắm sâu xuống mặt sàn gỗ đến mức nứt toác. Cơn đau ập đến dữ dội, xương sườn rền rĩ, nhưng "Thiên Hình Lôi Cốt" bên trong cậu lại rung lên một nhịp điệu trầm hùng. Nó giống như một chiếc đe sắt đang đón nhận nhát búa của thợ rèn—càng đập, nó càng tinh thuần.

"Hả? Vẫn đứng vững sao?" Triệu Khương sững sờ, mặt đỏ gay vì xấu hổ. Hắn hít một hơi sâu, hai tay kết ấn. "Chiêu thứ hai: Địa Gai!"

Mặt sàn gỗ dưới chân Sở Mặc đột ngột trồi lên những mũi gai đá sắc nhọn. Sở Mặc nghiến răng, vận hành Tĩnh Mặc Thủ, ép toàn bộ lôi điện xuống lòng bàn chân. Ngay khi những mũi gai đá chạm vào da thịt cậu, chúng không hề đâm xuyên qua mà bị một lực chấn âm thầm từ bên trong làm vỡ vụn.

Máu rỉ ra từ kẽ chân, nhưng Sở Mặc vẫn không ngã.

"Mày... mày tu luyện tà thuật gì?" Triệu Khương bắt đầu hoảng loạn. Hắn cảm thấy mình không phải đang đánh một con người, mà đang đánh vào một khối thiên thạch từ trên trời rơi xuống. Sự sỉ nhục từ ánh mắt thản nhiên của Sở Mặc khiến hắn mất sạch lý trí.

"Chết đi! Chiêu thứ ba: Cuồng Bạo Thổ Pháo!"

Đây là chiêu thức mạnh nhất của Triệu Khương, tiêu tốn toàn bộ linh lực của hắn. Một khối đá khổng lồ mang theo áp lực nghìn cân lao thẳng về phía Sở Mặc.

Lúc này, trong đầu Sở Mặc vang lên tiếng sét đánh. Cậu cảm thấy nếu còn tiếp tục nhẫn nhịn, kinh mạch cậu sẽ bị uất nghẹn mà nổ tung. Cậu cần một lối thoát cho áp lực đang tích tụ.

Chỉ trong một phần mười giây, khi khối đá chỉ còn cách trán cậu một gang tay, Sở Mặc khẽ nhếch môi. Cậu không tung đấm, cậu chỉ khẽ đưa ngón tay trỏ ra chạm vào bề mặt khối đá.

Xoẹt!

Một tia chớp tím bạc nhỏ như sợi chỉ, cực kỳ tinh thuần, bắn ra từ đầu ngón tay cậu.

Rắc... Bùm!

Khối đá khổng lồ vỡ vụn thành bột mịn ngay lập tức. Luồng phản lực mạnh đến mức hất văng Triệu Khương khỏi võ đài, khiến hắn rơi bịch xuống đất, ngất lịm đi.

Toàn bộ quảng trường im bặt. Tiếng gió thổi qua vách đá nghe rõ mồn một.

Vị chấp sự Mã Lục đứng bật dậy, đôi mắt đầy vẻ kinh nghi: "Tím... đó là lôi điện màu tím?"

Sở Mặc giật mình, lập tức thu hồi toàn bộ hơi thở. Cậu ôm ngực, giả vờ hộc ra một ngụm máu lớn rồi ngã khuỵu xuống, hơi thở dồn dập như kẻ sắp chết. Cậu biết mình vừa suýt nữa làm lộ bí mật lớn nhất.

"Chấp sự... tôi... tôi đã trụ được ba chiêu." Giọng Sở Mặc thều thào, đầy vẻ yếu ớt.

Mã Lục nhìn Sở Mặc, rồi nhìn đống bột đá trên sàn. Gã không tin một tên tạp dịch có thể làm vậy, nhưng cũng không thể tìm ra lời giải thích nào khác ngoài việc khối đá của Triệu Khương có vấn đề, hoặc Sở Mặc đã dùng một loại phù chú tự sát nào đó.

"Được rồi... mang hắn xuống. Đưa cho hắn một viên Linh Khí Đan rẻ tiền." Mã Lục phẩy tay, lòng đầy nghi hoặc nhưng buổi lễ vẫn phải tiếp tục.

Sở Mặc được hai tạp dịch khác khiêng xuống. Khi lướt qua đám đông, cậu thấy những ánh mắt khinh miệt trước kia giờ đã chuyển thành sự sợ hãi và tò mò. Nhưng ở một góc khuất của khán đài, có một bóng dáng thanh tú đứng đó.

Đó là Tô Thanh Đại – tiểu thư của Tô gia, một thiên tài thực thụ của nội môn tình cờ đi ngang qua. Nàng nhìn theo bóng dáng gầy gò của Sở Mặc, đôi chân mày liễu khẽ nhíu lại. Nàng cảm thấy luồng sét vừa rồi không hề bình thường, nó mang theo một hơi thở cổ xưa và đầy uy quyền mà ngay cả những vị trưởng lão trong tông cũng không có.

Về đến căn nhà gỗ, Sở Mặc lập tức ngồi xếp bằng. Cậu ném viên linh đan rẻ tiền sang một bên cho con chó Tàn, rồi bắt đầu tự kiểm tra cơ thể. Ba chiêu thức của Triệu Khương không làm cậu bị thương nặng, ngược lại, chúng đã giúp cậu "tiêu hóa" hoàn toàn số linh lực dư thừa từ Lôi Trì ban sáng.

"Nguy hiểm quá..." Cậu thở dài, nhìn bàn tay mình vẫn còn hơi run. "Phải học cách giấu kín hơn nữa."

Nhưng Sở Mặc không biết rằng, bắt đầu từ ngày hôm nay, sự bình yên của một tên tạp dịch đã chính thức chấm dứt.