Sau màn thể hiện "may mắn" trên võ đài, Sở Mặc không nhận được sự thăng tiến nào. Ngược lại, gã chấp sự Mã Lục vì lo sợ sự trỗi dậy của một kẻ không rõ lai lịch sẽ làm xáo trộn trật tự mà gã đang hưởng lợi, đã lập tức ký lệnh điều chuyển cậu.
"Sở Mặc, vì ngươi có cơ thể 'cứng cáp', từ nay ngươi không cần gánh nước nữa. Hãy xuống Phế Khoáng ở chân núi Lôi Phong mà đào linh thạch." Mã Lục ném một chiếc thẻ bài bằng sắt rỉ cho cậu, đôi mắt ti hí lộ rõ vẻ thâm độc.
Phế Khoáng. Cái tên đó đủ để khiến những tạp dịch khác phải rùng mình. Đó là một hang động sâu thẳm, nơi linh khí bị hỗn loạn bởi những quặng mỏ đã cạn kiệt, không khí đặc quánh bụi đá và những loại khí độc chết người. Quan trọng hơn, đó là nơi những kẻ "không nghe lời" bị đưa xuống để lao dịch cho đến khi kiệt sức mà chết.
Sở Mặc nhận lấy thẻ bài, không một lời oán thán. Cậu dắt theo con chó Tàn, lầm lũi đi về phía hầm tối. Với cậu, sự sỉ nhục của Mã Lục hay sự ghẻ lạnh của tông môn lúc này lại là một tấm bình phong tuyệt hảo. Càng bị đẩy vào bóng tối, cậu càng có nhiều thời gian để đối diện với chính mình.
Cửa hầm khoáng là một cái miệng hố đen ngòm, từ bên trong bốc lên mùi ẩm mốc và vị kim loại hăng nồng. Sở Mặc được cấp một chiếc cuốc rỉ và một chiếc giỏ mây.
"Nhóc con, vào đó thì cẩn thận cái mạng." Một lão phu mỏ già nua, lưng còng rạp vì nhiều năm đào bới, khẽ nhắc nhở khi thấy cậu bước vào. "Đừng có đào quá sâu vào những khu vực có vệt sáng tím, chỗ đó là 'Lôi Sát', chạm vào là tan xương nát thịt đấy."
Sở Mặc khẽ gật đầu cảm ơn. Cậu đi sâu vào lòng đất, nơi ánh sáng duy nhất chỉ là những cây nến lập lòe đặt cách quãng trên vách đá. Tiếng cuốc đập vào đá vang lên đều đặn, khô khốc.
Càng xuống sâu, áp lực lên lồng ngực càng lớn. Nhưng đối với kẻ mang Thiên Hình Lôi Cốt như Sở Mặc, cảm giác lại hoàn toàn khác biệt. Cậu không thấy khó thở; trái lại, cậu cảm thấy "đói". Những vệt "Lôi Sát" tím thẫm mà lão phu mỏ cảnh báo, đối với người thường là kịch độc, nhưng đối với cậu lại là những dòng chảy linh lực tinh thuần nhất bị nén chặt trong đá.
Keng! Keng!
Sở Mặc bắt đầu đào. Thay vì tìm linh thạch vụn, cậu chủ động tìm đến những ngóc ngách tối tăm nhất, nơi chứa đựng nhiều Lôi Sát nhất. Mỗi nhát cuốc giáng xuống, một luồng điện mạnh mẽ lại truyền ngược từ cán cuốc vào cánh tay cậu.
Cậu nghiến răng chịu đựng. Mồ hôi trộn lẫn bụi đá chảy ròng ròng trên gương mặt gầy gò. Cậu không chỉ đào đá, cậu đang dùng áp lực của lòng đất để nén lại "sự cuồng bạo" trong huyết quản. Cậu nhận ra rằng, sự sỉ nhục của Mã Lục vô tình đã tặng cho cậu một phòng tập luyện tuyệt vời. Ở đây không có ai giám sát, không có ánh mắt tò mò của Triệu Khương hay sự soi xét của các thiên tài nội môn.
Giờ nghỉ trưa, Sở Mặc ngồi bệt xuống nền đất lạnh lẽo, chia mẩu bánh bao khô khốc cho con chó Tàn. Đột nhiên, một đám tạp dịch lâu năm, kẻ nào kẻ nấy bặm trợn, tiến lại gần. Dẫn đầu là một gã to lớn, trên mặt có một vết sẹo dài từ trán xuống cằm, gọi là Đại Hùng.
"Thằng nhóc mới đến, nộp hết số linh thạch sáng nay ngươi đào được đây." Đại Hùng giật lấy chiếc giỏ của Sở Mặc, nhưng thấy bên trong chỉ có vài mẩu đá xám xịt, gã điên tiết hất đổ tất cả. "Mày lười biếng hay là muốn chống đối? Ở đây, Đại Hùng ta là luật!"
Sở Mặc lặng lẽ nhặt lại chiếc giỏ, giọng bình thản: "Tôi chỉ đào được bấy nhiêu thôi."
"Mày dám trả treo?" Đại Hùng vung nắm đấm to như cái bát ăn cơm về phía mặt Sở Mặc.
Bốp!
Sở Mặc không tránh. Cậu đưa tay lên đỡ, nhưng thực chất là dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng hấp thụ lực đánh. Một tiếng nổ nhỏ xíu, hầu như không ai nghe thấy, phát ra từ điểm tiếp xúc. Đại Hùng rú lên, ôm lấy bàn tay đang tê rần như bị hàng vạn chiếc kim đâm vào.
"Mày... mày giấu kim trong tay à?" Đại Hùng lùi lại, nhìn Sở Mặc bằng ánh mắt kinh nghi.
Sở Mặc đứng dậy, phủi bụi trên áo. Ánh mắt cậu lúc này không còn vẻ nhẫn nhịn hèn mọn, mà là một sự lạnh lẽo thấu xương giống như sấm sét trước cơn giông. "Tôi đến đây để đào đá, không muốn gây sự. Đừng chạm vào tôi thêm lần nào nữa."
Đám tạp dịch đứng hình. Khí thế tỏa ra từ cậu thiếu niên rách rưới này khiến chúng cảm thấy một áp lực vô hình, tựa như đang đứng trước một con mãnh thú đang thu mình. Chúng lầm bầm chửi rủa rồi bỏ đi sang khu vực khác.
Sở Mặc quay lại với bức tường đá. Cậu biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Sự sỉ nhục, sự áp bức này là cần thiết. Nó giúp cậu nhìn thấu được bản chất của thế giới này: Kẻ mạnh là kẻ có quyền đặt ra luật lệ.
Đêm đó, trong hầm mỏ sâu thẳm, Sở Mặc tìm thấy một mạch quặng Lôi Sát cực lớn. Cậu không đào nó lên, mà ngồi xếp bằng ngay trước mạch quặng. Cậu áp hai bàn tay vào vách đá, vận hành toàn bộ Cửu Thiên Lôi Tạng.
Toàn bộ hầm mỏ rung chuyển nhẹ. Những sợi lôi điện tím thẫm từ vách đá bắt đầu bị hút vào cơ thể Sở Mặc, chảy vào xương sống, rồi tụ lại tại vết sẹo hình tia chớp trên ngực. Cậu đau đến mức muốn hét lên, nhưng cậu lại cười.
"Đau nữa đi... sỉ nhục nữa đi..." Cậu thì thầm trong bóng tối. "Tất cả sẽ chỉ làm cho tia chớp của ta thêm sắc bén."
Trên mặt đất, đỉnh núi Lôi Vân đột ngột vang lên một tiếng sấm rền dù trời không hề có mây. Ở nội môn, Tô Thanh Đại bất giác nhìn về phía hầm mỏ, lòng dâng lên một cảm giác bất an không tên.