Sương muối phủ trắng xóa những lối mòn dẫn xuống Phế Khoáng. Sở Mặc bước ra khỏi hầm mỏ sau một đêm dài hấp thụ Lôi Sát, toàn thân cậu bao phủ bởi một lớp bụi đá xám xịt, chỉ có đôi mắt là vẫn sáng quắc một cách lạ thường. Con chó Tàn khập khiễng đi bên cạnh, hơi thở phà ra làn khói trắng trong cái lạnh của buổi sớm vùng cao.
Hôm nay, khu vực Ngoại môn xôn xao một cách bất thường. Những đệ tử vốn lười nhác nay đều ăn mặc chỉnh tề, đứng xếp hàng dọc theo con đường dẫn tới rừng linh dược.
"Nghe nói Tô sư tỷ của Nội môn hôm nay xuống núi tìm 'Lôi Linh Thảo' để luyện đan." "Là Tô Thanh Đại sao? Thiên tài trăm năm có một của Tô gia?"
Sở Mặc đứng nép vào một góc khuất sau những thùng đá lớn, đôi tai khẽ động. Cái tên "Tô Thanh Đại" như một tiếng sét nhỏ đánh vào ký ức vốn đã bị cậu khóa chặt. Cậu nhớ về những ngày còn là đứa trẻ chăn bò ở trấn Thanh Hà, khi cậu còn lang thang bên ngoài phủ của Tô gia. Có lần, một cô bé mặc áo lụa trắng đã sai người mang cho cậu một chiếc bánh nướng giữa trời đông giá rét. Khi ấy, nàng là tiên nữ trên mây, còn cậu là con sâu cái kiến dưới đất.
Một cỗ xe được kéo bởi hai con linh hạc trắng muốt từ trên đỉnh núi hạ cánh xuống quảng trường Ngoại môn. Bước ra từ cỗ xe là một thiếu nữ mang vẻ đẹp thanh khiết nhưng lạnh lùng như băng tuyết trên đỉnh Lôi Vân. Nàng khoác trên mình bộ đạo bào màu xanh nhạt của đệ tử nòng cốt, vạt áo thêu hình mây lôi uốn lượn bằng chỉ bạc.
Tô Thanh Đại. Nàng vẫn như vậy, nhưng hơi thở tỏa ra từ người nàng giờ đây đã là của một tu sĩ thực thụ, cao sang và xa cách.
"Cung nghênh Tô sư tỷ!" Đám đệ tử Ngoại môn đồng thanh hô lớn, ngay cả Chấp sự Mã Lục cũng phải khom lưng cúi đầu, nịnh nọt dẫn đường.
Tô Thanh Đại chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt nàng lướt qua đám đông một cách thản nhiên. Nàng không tìm kiếm sự sùng bái, nàng đang tìm kiếm thứ gì đó khác. Đột nhiên, ánh mắt nàng dừng lại ở phía sau những thùng đá lớn ở rìa quảng trường.
Ở đó, một thiếu niên rách rưới, mặt mũi lấm lem bùn đất đang đứng lặng lẽ. Giữa một rừng người đang cúi đầu, thiếu niên ấy là kẻ duy nhất đứng thẳng, dù dáng vẻ vô cùng thảm hại.
"Dừng lại." Giọng nói của nàng trong trẻo như tiếng khánh ngọc va vào nhau.
Tô Thanh Đại bước về phía Sở Mặc. Mỗi bước đi của nàng khiến đám đệ tử Ngoại môn phải dạt ra hai bên. Mã Lục đổ mồ hôi hột, gã vội chạy lên phía trước, định bụng quát mắng Sở Mặc: "Thằng tạp dịch ranh con! Ai cho phép ngươi đứng đây cản đường sư tỷ? Mau cút vào hầm khoáng cho ta!"
Tô Thanh Đại giơ tay ngăn Mã Lục lại. Nàng đứng cách Sở Mặc ba bước chân, đôi mắt đẹp nhìn sâu vào đôi mắt tím ẩn sau vành nón lá rách.
"Chúng ta... đã từng gặp nhau chưa?" Nàng hỏi, trong giọng nói có chút hoài nghi và một chút rung động mơ hồ từ trực giác của một thiên tài.
Sở Mặc siết chặt cán cuốc trong tay. Cảm giác nóng hổi từ Lôi cốt lại dâng lên. Cậu muốn nhận nàng, muốn nói rằng cậu chính là đứa trẻ năm xưa nàng từng giúp đỡ. Nhưng rồi cậu nhìn xuống đôi bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn của mình, nhìn con chó què đang run rẩy dưới chân, và nhìn những đệ tử đang chờ trực để chế giễu mình.
Cậu và nàng, giờ đây không chỉ là khoảng cách giữa người giàu và kẻ nghèo, mà là khoảng cách giữa một vị tiên và một con quỷ đang ẩn mình.
"Tiểu nhân chỉ là kẻ đào đá ở Phế Khoáng, sao có thể diện kiến sư tỷ." Sở Mặc cúi đầu, giọng nói khàn khàn như bị bụi đá bào mòn. "Chắc chắn sư tỷ đã nhìn nhầm người."
Tô Thanh Đại hơi nheo mắt. Nàng cảm nhận được một luồng linh lực hệ Lôi cực kỳ tinh thuần thoát ra từ người thiếu niên này, dù nó bị che giấu rất khéo léo. Thứ linh lực đó không hề giống với công pháp tầm thường của Lôi Vân Tông, nó mang theo sự bá đạo và cô độc của bầu trời cao thẳm.
"Tên ngươi là gì?" Nàng hỏi tiếp, phớt lờ sự can thiệp của Mã Lục.
"Tiểu nhân không có tên. Người ở đây gọi tôi là... A Ngưu." Sở Mặc dùng lại cái tên cũ, một cái tên tầm thường đến mức chẳng ai thèm nhớ.
Tô Thanh Đại im lặng một lúc lâu. Nàng lấy ra từ trong túi trữ vật một viên 'Thanh Tâm Đan' tỏa hương thơm ngào ngạt, đưa về phía cậu: "Cầm lấy đi. Linh khí ở Phế Khoáng rất tạp nạp, nó sẽ giúp ngươi không bị hỏng kinh mạch."
Đám đệ tử xung quanh ồ lên, ánh mắt đầy sự ghen tị. Mã Lục thì tái mặt vì không hiểu tại sao một thiên tài như nàng lại quan tâm đến một tên rác rưởi.
Sở Mặc không nhận. Cậu lùi lại một bước, giọng vẫn bình thản: "Cảm ơn sự thương hại của sư tỷ. Nhưng bùn đất quen với nước suối rồi, không chịu nổi thuốc quý."
Nói xong, cậu không đợi nàng phản ứng, dứt khoát quay lưng đi thẳng về phía miệng hầm khoáng tối đen. Bóng dáng cậu lọt thỏm vào bóng tối, để lại Tô Thanh Đại đứng đó với viên đan dược trên tay và một nỗi băn khoăn không lời đáp.
Khi đã đi sâu vào hầm, nơi chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt và bóng tối bủa vây, Sở Mặc mới dừng lại. Cậu dựa lưng vào vách đá, tim đập thình thịch.
"Thanh Đại... không ngờ gặp lại trong hoàn cảnh này."
Cậu cười khổ. Sự quan tâm của nàng hôm nay, đối với người khác là phúc phận, nhưng đối với cậu lại là một mối nguy hiểm. Nàng quá tinh tế, nếu cậu ở gần nàng quá lâu, bí mật về Lôi cốt chắc chắn sẽ bị bại lộ.
Cậu nhìn xuống đôi bàn tay vẫn còn vương mùi bụi đá. Sự sỉ nhục từ sự thương hại của nàng, dù vô tâm, vẫn khiến cậu cảm thấy nhói lòng. Cậu nhận ra rằng, nếu muốn đứng ngang hàng để nhìn thẳng vào mắt nàng một lần nữa, cậu không thể là một "A Ngưu" chăn bò hay một kẻ đào đá hèn mọn.
Cậu phải trở thành Lôi Thần.
"Chờ đó." Sở Mặc nghiến răng, nhấc chiếc cuốc nặng trịch lên và giáng mạnh vào vách đá chứa đầy Lôi Sát tím thẫm. "Một ngày nào đó, ta sẽ không cần sự thương hại của bất kỳ ai."
Phía ngoài cửa hầm, Tô Thanh Đại vẫn đứng nhìn vào bóng tối một lúc lâu trước khi rời đi. Nàng không biết rằng, cái kẻ nàng vừa muốn giúp đỡ, chính là người sẽ làm rung chuyển toàn bộ Cửu Châu và lật đổ cái trật tự mà nàng đang thuộc về.