MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThương Khung Đẫm MáuChương 15: RUNG ĐỘNG ĐẦU ĐỜI VÀ KHOẢNG CÁCH ĐỊA VỊ

Thương Khung Đẫm Máu

Chương 15: RUNG ĐỘNG ĐẦU ĐỜI VÀ KHOẢNG CÁCH ĐỊA VỊ

1,009 từ · ~6 phút đọc

Sau cuộc gặp gỡ với Tô Thanh Đại, không gian trong hầm mỏ đối với Sở Mặc dường như càng trở nên ngột ngạt và tĩnh lặng hơn. Cậu không còn nghe thấy tiếng cuốc va vào đá, mà chỉ nghe thấy nhịp tim đập loạn xạ trong lồng ngực mình. Mùi hương thanh khiết của viên "Thanh Tâm Đan" ban nãy dường như vẫn còn vương vấn đâu đó, trêu ngươi cái thực tại đầy mùi rỉ sắt và bụi bẩn của cậu.

Sở Mặc ngồi xuống cạnh một mạch quặng Lôi Sát tỏa ánh tím nhạt. Cậu nhìn đôi bàn tay mình—đôi tay của một kẻ lao dịch, móng tay đầy đất cát, những vết chai sạn chồng chéo lên nhau.

"A Ngưu..." Cậu khẽ gọi cái tên đó, một nụ cười tự giễu hiện lên trên môi.

Đúng, nàng là đóa sen trên đỉnh núi tuyết, còn cậu là rễ cây mục nát dưới đầm lầy. Sự quan tâm của nàng hôm nay chỉ đơn thuần là lòng trắc ẩn của một kẻ đứng trên cao nhìn xuống một sinh linh tội nghiệp. Đó không phải là sự gặp gỡ giữa hai con người, mà là sự bố thí của một vị tiên dành cho một kẻ phàm trần. Sự rung động đầu đời trong lòng thiếu niên vừa nhen nhóm đã bị dập tắt bởi cái hố ngăn cách địa vị sâu thăm thẳm.

"Nếu không có sức mạnh, ngay cả tư cách đứng cạnh nàng để nói một câu cảm ơn... ta cũng không có."

Sở Mặc nghiến răng, ánh tím trong mắt cậu bỗng rực lên dữ dội, lấn át cả bóng tối của hầm mỏ. Cậu quyết định không nhẫn nhịn thêm nữa. Cậu cần đột phá. Cậu cần biến cái "Lôi cốt" tiềm năng này thành thực lực chân chính.

Sở Mặc cởi bỏ chiếc áo vải rách, lộ ra tấm lưng trần với những đường vân bạc đang uốn lượn. Cậu áp cả cơ thể vào vách đá chứa mạch quặng Lôi Sát.

Bình thường, các đệ tử Luyện Khí sẽ từ từ dẫn dắt linh khí vào đan điền, tôi luyện từng chút một. Nhưng Sở Mặc thì khác. Cậu vận hành Cửu Thiên Lôi Tạng, chủ động mở toang mọi khiếu huyệt, biến cơ thể mình thành một cái hố đen hút lấy toàn bộ lôi điện từ mạch quặng.

Đùng!

Một tiếng nổ nhỏ vang lên trong kinh mạch. Luồng lôi điện cuồng bạo như hàng vạn con rắn lửa chui tạt vào người cậu, thiêu đốt mọi thớ thịt. Sở Mặc gồng người, gân xanh nổi lên cuồn cuộn trên cổ. Cơn đau này vượt xa những lần gánh nước ở Lôi Trì. Nó giống như có ai đó đang dùng búa nện nát xương cốt cậu ra, rồi dùng nước thép nung đỏ để hàn gắn lại.

"Nhẫn! Phải nhẫn!"

Hơi thở của Sở Mặc nóng hổi như lửa. Mồ hôi chưa kịp chảy ra đã bị điện nhiệt làm bốc hơi, tạo thành một tầng sương trắng mờ ảo bao quanh cậu. Con chó Tàn đứng bên cạnh, lo lắng rên rỉ, nhưng nó không dám lại gần vì những tia điện tím đang phóng ra từ cơ thể Sở Mặc, đánh vào vách hang phát ra tiếng xẹt xẹt kinh người.

Trong cơn mê sảng vì đau đớn, hình ảnh của Tô Thanh Đại lại hiện lên. Nàng nhìn cậu bằng ánh mắt lạnh lùng trên quảng trường, rồi hình ảnh Lão Què nằm trong vũng máu, hình ảnh Trấn Thanh Hà rực cháy... Tất cả những uất ức, những mất mát hóa thành một ngọn lửa ý chí, thúc đẩy cậu tiến lên.

Rắc!

Một tiếng động giòn giã vang lên từ bên trong cơ thể. Một rào cản vô hình bị phá vỡ. Linh khí hỗn loạn trong hầm mỏ đột ngột xoáy tròn, đổ dồn vào đan điền của Sở Mặc, cô đọng thành một luồng khí hoàn chỉnh.

Luyện Khí tầng thứ nhất!

Không giống như những người khác có linh lực bình thường, linh lực của Sở Mặc là một dòng điện tím đặc quánh, mang theo hơi thở của sự hủy diệt và phán xét. Vết sẹo hình tia chớp trên ngực cậu khẽ run lên, rồi mờ đi, ẩn sâu vào dưới lớp da như một con mãnh thú đã tìm được chỗ trú ngụ an toàn.

Sở Mặc mở mắt. Một tia chớp tím rạch ngang không gian hầm mỏ trong tích tắc. Cậu cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng, mọi giác quan đều trở nên nhạy sắc đến lạ lùng. Cậu có thể nghe thấy tiếng nước chảy ngầm cách đây trăm trượng, nghe thấy nhịp tim sợ hãi của con chó Tàn.

Cậu đứng dậy, nhẹ nhàng tung một cú đấm vào vách đá trước mặt.

Bùm!

Không có tiếng va chạm vật lý thô kệch, vách đá cứng như thép bị một lực lượng vô hình xuyên thấu, vỡ tan tành thành bột mịn. Đây không phải là sức mạnh của một tu sĩ Luyện Khí tầng một bình thường, đây là sức mạnh của Thiên Hình Lôi Cốt đã bắt đầu thức tỉnh.

Sở Mặc nhặt chiếc áo rách lên, khoác lại vào người. Cậu lại trở về dáng vẻ của một thiếu niên tạp dịch lấm lem, gầy gò. Nhưng bước chân của cậu giờ đây đã mang theo một sự tự tin trầm mặc.

Cậu nhìn về phía lối ra của hầm mỏ, nơi ánh sáng ban ngày đang le lói.

"Thanh Đại, sư tỷ..." Cậu thầm thì. "Khoảng cách địa vị mà nàng thấy, ta sẽ dùng sấm sét này để san phẳng. Ngày chúng ta gặp lại, ta sẽ không còn là kẻ nhận sự thương hại từ nàng."

Sở Mặc dắt con chó Tàn bước ra khỏi hầm mỏ. Gió núi thổi mạnh, tung bay mái tóc rối bời của cậu. Phía trên cao, mây đen lại bắt đầu kéo đến đỉnh Lôi Vân, báo hiệu một trận bão lớn sắp tới. Và Sở Mặc biết, cơn bão thực sự của cuộc đời cậu cũng chỉ vừa mới bắt đầu.