Thượng Hải vào mùa mưa luôn mang một vẻ u buồn khó tả. Những tòa nhà chọc trời ở Phố Đông bị che phủ bởi một tầng mây xám xịt, khiến ánh đèn LED xanh đỏ từ các bảng hiệu quảng cáo trở nên nhòe nhoẹt như những vệt màu loang lổ trên mặt giấy thấm nước. Đối với hầu hết mọi người, đây chỉ là một buổi chiều thứ Hai mệt mỏi. Nhưng với Thẩm Nhất Thần, đây là ngày mà cuộc đời cậu sẽ bước sang một ngã rẽ không thể quay đầu.
Nhất Thần ngồi trong một tiệm sửa đồ điện tử cũ kỹ nằm sâu trong hẻm nhỏ thuộc quận Phổ Đà. Tiệm chỉ rộng chưa đầy mười mét vuông, chất đầy những linh kiện máy tính lỗi thời, tivi màn hình lồi và những sợi dây điện loằng ngoằng như tơ nhện. Cậu đang tập trung sửa một chiếc đài cassette cũ, nhưng tâm trí cậu lại dán chặt vào vật nằm bên cạnh: một tấm thẻ bằng đồng thau đen bóng, trên đó khắc những đường vân uốn lượn mà mắt người thường sẽ chỉ thấy đó là những vết xước ngẫu nhiên.
"Cạch."
Nhất Thần bật chiếc Zippo bạc của mình lên. Ngọn lửa bùng lên, nhưng nó không có màu vàng cam ấm áp. Nó là một màu xanh lam lạnh lẽo, và kỳ lạ thay, ngọn lửa ấy không hề rung rinh trước làn gió lùa qua khe cửa. Nó đứng im phăng phắc như một khối pha lê lỏng.
Cậu đưa ngọn lửa lại gần tấm thẻ đồng. Ngay lập tức, những vết xước trên thẻ bắt đầu chuyển động. chúng trườn bò như những con kiến, sắp xếp lại thành một dòng chữ: “Ga tàu ngầm số 13, Cột trụ thứ 7, lúc 04:44. Đừng mang theo hành lý thừa thãi. Mang theo bản năng của ngươi.”
"Học viện Thượng Thành..." Nhất Thần lẩm bẩm. Cậu đã nghe về nơi này trong những câu chuyện truyền miệng của những phù thủy lang thang mà cậu từng gặp khi đi sửa đồ dạo. Đó là nơi dành cho những thiên tài, những người mang dòng máu thuần khiết của các đại gia tộc lâu đời. Còn cậu? Cậu chỉ là một kẻ tự học, một "phù thủy hoang" sống sót bằng cách chắp vá những mảnh kiến thức vụn vặt từ những cuốn sách cổ rách nát.
Đúng 4 giờ sáng, Nhất Thần có mặt tại ga tàu ngầm. Không khí dưới hầm ga đặc quánh mùi bê tông ẩm và tiếng điện xè xè từ các bóng đèn tuýp. Tại cột trụ thứ 7, cậu không đơn độc.
Một cô gái đang đứng đó, tách biệt hoàn toàn với không gian bụi bặm xung quanh. Cô mặc một chiếc áo khoác măng tô dài màu kem, chân mang ủng da đen sáng bóng. Gương mặt cô thanh tú nhưng lạnh lùng như một bức tượng tạc từ cẩm thạch. Đó là Cố Miên.
"Cậu là cái người mà Hội đồng nhắc tới sao?" Cố Miên lên tiếng, giọng nói sắt lẹm không chút ấm áp. "Họ bảo năm nay sẽ có một ngoại lệ cho khu vực ngoại ô. Tôi đã kỳ vọng một cái gì đó... ít nhất là trông sạch sẽ hơn."
Nhất Thần cúi nhìn chiếc áo khoác bạc màu và đôi tay còn dính chút dầu máy của mình, khẽ nhếch mép: "Phép thuật không nằm ở lớp sơn bên ngoài, tiểu thư. Cô đứng đây đợi tôi hay là đợi tàu?"
"Tôi đứng đây để đảm bảo cậu không làm nổ tung cánh cửa vào trường do sự thiếu hiểu biết của mình," Cố Miên đáp trả, ánh mắt lộ vẻ khinh miệt.
Ngay lúc đó, một bóng người cao ráo bước ra từ bóng tối phía sau cột trụ. Đó là Lâm Vũ. Anh ta mặc một chiếc áo da đen, mái tóc hơi rối che bớt một phần đôi mắt u buồn. Anh ta đang xoay xoay một đồng xu cổ trên các đầu ngón tay. Mỗi khi đồng xu di chuyển, nhịp tim của Nhất Thần lại như lỗi đi một nhịp. Cảm giác áp bách từ linh lực của Lâm Vũ khiến người khác phải dè chừng.
"Chào Miên. Vẫn đúng giờ như mọi khi nhỉ?" Lâm Vũ mỉm cười, nhưng nụ cười không chạm đến mắt.
Cố Miên không trả lời, nhưng cơ thể cô khẽ căng cứng lại. Sự xuất hiện của người thứ tư mới là điều khiến không khí trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Cố Thanh Thanh bước đến từ phía thang cuốn. Cô mặc bộ đồng phục giản dị, tay ôm một chiếc hộp gỗ nhỏ tỏa ra mùi thảo mộc dịu nhẹ. Khi mắt cô chạm phải Lâm Vũ, cô ngay lập tức nhìn đi chỗ khác, đôi môi mím chặt. Sự im lặng giữa họ kéo dài như một thế kỷ, chứa đựng hàng ngàn câu nói chưa bao giờ được thốt ra kể từ khi họ chia tay.
"Đến lúc rồi," Lâm Vũ phá vỡ bầu không khí bằng cách ném đồng xu lên không trung.
Thay vì rơi xuống đất, đồng xu dừng lại lơ lửng ở độ cao ngang tầm mắt. Nó bắt đầu xoay nhanh đến mức tạo thành một vòng xoáy bạc. Bức tường bê tông của cột trụ số 7 đột ngột vặn xoắn lại, không gian nứt ra một khe hở lớn tỏa ra ánh sáng tím rực rỡ.
"Đi thôi," Cố Miên nói rồi bước thẳng vào hư không không một chút do dự.
Nhất Thần hít một hơi sâu, siết chặt chiếc bật lửa trong túi quần và bước theo. Cậu cảm thấy cơ thể mình bị kéo căng ra như một sợi dây thừng, một cảm giác buồn nôn ập tới khi áp suất không gian thay đổi đột ngột. Và rồi, mùi bê tông của ga tàu biến mất, thay vào đó là mùi gỗ đàn hương, mùi giấy cũ và một thứ năng lượng mạnh mẽ khiến các lỗ chân lông trên da cậu như đang reo hò.
Trước mắt cậu là Học viện Thượng Thành. Nó không phải là một tòa lâu đài phương Tây, mà là một tổ hợp các tòa kiến trúc cung đình Trung Hoa cổ đại với mái ngói lưu ly xanh mướt, nhưng lại lơ lửng giữa một vùng không gian rực rỡ các vì sao. Những dải lụa phát sáng bay lượn trên không trung như những con rồng nhỏ, dẫn đường cho các tân sinh viên.
Nhất Thần biết, cuộc sống cũ của cậu đã thực sự kết thúc.