MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThượng Thành Khải Huyền LụcChương 2: NGHỆ THUẬT ĐIỀU KHIỂN LINH TỬ

Thượng Thành Khải Huyền Lục

Chương 2: NGHỆ THUẬT ĐIỀU KHIỂN LINH TỬ

754 từ · ~4 phút đọc

Nếu có điều gì khiến Nhất Thần choáng ngợp nhất tại Thượng Thành, thì đó chính là cách họ kết hợp giữa cổ điển và hiện đại. Phòng học của họ là một giảng đường lớn hình tròn, nơi các bàn học bằng gỗ đen được trang bị những màn hình cảm ứng mờ ảo hiện lên từ mặt bàn.

Giáo sư Lục Hàn bước vào phòng. Ông ta có mái tóc muối tiêu chải chuốt kỹ lưỡng và một cặp kính gọng vàng che giấu đôi mắt sắc sảo như chim ưng. Lục Hàn là người đứng đầu khoa Chính thống học, và cũng là một trong ba vị giám sát quyền lực nhất trường.

"Chào mừng các trò đến với môn Kiểm soát Linh tử," giọng ông ta trầm thấp nhưng vang vọng khắp phòng. "Ở thế giới bên ngoài, người thường gọi chúng ta là phù thủy. Nhưng ở đây, chúng ta là các kiến trúc sư của thực tại. Phép thuật không phải là điều ước. Nó là toán học, là ý chí và là sự hy sinh."

Ông ta đi ngang qua bàn của Nhất Thần, hơi khựng lại khi nhìn thấy chiếc bật lửa cũ kỹ của cậu đặt trên bàn. Một cái nhếch mép thoáng qua đầy sự lạnh lùng.

"Bài học hôm nay rất đơn giản: Ngưng tụ Linh tử. Mỗi trò có một viên pha lê thô trước mặt. Nhiệm vụ của các trò là dùng linh lực cá nhân để khắc tên mình vào trong tâm của viên pha lê mà không làm vỡ nó."

Nhất Thần nhìn viên pha lê nhỏ xíu như hạt lựu. Cậu thấy Cố Miên đã bắt đầu. Cô ngồi thẳng lưng, hai tay đặt nhẹ quanh viên pha lê. Một luồng sáng xanh biếc, ổn định và thanh tao tỏa ra từ ngón tay cô. Chỉ trong vài giây, bên trong viên pha lê của cô đã hiện lên chữ "MIÊN" sắc nét như được khắc bởi máy laser.

"Rất tốt, trò Cố. Không hổ danh là dòng máu thuần khiết," Lục Hàn tán thưởng.

Trong khi đó, ở góc lớp, Lâm Vũ đang gặp khó khăn. Anh ta dường như không tập trung. Ánh mắt anh thỉnh thoảng liếc về phía Cố Thanh Thanh đang ngồi ở dãy bàn bên kia. Thanh Thanh đang làm rất tốt, nhưng đôi tay cô hơi run rẩy mỗi khi cảm nhận được ánh nhìn của Lâm Vũ. "Xoảng!" Viên pha lê của Lâm Vũ vỡ vụn thành trăm mảnh.

"Tập trung vào, trò Lâm," Lục Hàn nhắc nhở lạnh lùng. "Quá khứ là thứ rác rưởi nhất cản trở dòng chảy của linh lực."

Đến lượt Nhất Thần. Cậu không dùng tay theo cách truyền thống. Cậu cầm chiếc bật lửa lên, bật nắp. "Tách."

Cả lớp quay lại nhìn. Những tiếng xì xào vang lên: "Cậu ta dùng bật lửa sao?", "Đúng là đồ thợ vườn".

Nhất Thần lờ đi tất cả. Cậu không nhìn vào viên pha lê bằng mắt, cậu cảm nhận nó bằng dòng điện chạy trong mạch máu. Cậu dẫn dắt ngọn lửa xanh từ bật lửa len lỏi vào cấu trúc phân tử của viên pha lê. Thay vì khắc tên theo lối thư pháp hoa mỹ như Cố Miên, Nhất Thần "đốt" một đường thẳng tắp, mạnh mẽ và thô ráp. Chữ "THẦN" hiện ra, rực cháy bên trong khối đá lạnh.

Lục Hàn dừng lại trước bàn cậu. Ông ta cầm viên pha lê lên, soi dưới ánh đèn. "Một cách làm... hoang dã. Trò Thẩm, linh lực của trò không có sự giáo dục, nó giống như một con thú dữ bị xích lại vậy. Hãy cẩn thận, vì xích sắt rồi cũng sẽ gỉ sét."

Buổi học kết thúc trong sự căng thẳng tột độ. Nhất Thần bước ra khỏi phòng, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Phép thuật ở đây khác xa với những gì cậu tự học. Nó đòi hỏi sự chính xác đến từng milimet, và một sai lầm nhỏ cũng có thể dẫn đến hậu quả khôn lường.

"Này!"

Cố Miên đứng đợi cậu ở hành lang. Cô khoanh tay trước ngực, nhìn cậu đầy dò xét. "Đừng tưởng một chút tiểu xảo đó là có thể đứng chung hàng với chúng tôi. Kỳ thi thực địa sắp tới ở Khu vực Xám sẽ không có chỗ cho những chiếc bật lửa đồ chơi đâu."

Nhất Thần cười nhạt: "Tôi cũng không có ý định đứng chung hàng với cô, tiểu thư Cố. Tôi chỉ muốn sống sót qua kỳ thi thôi."