Khu vực Xám là nơi mà không gian giữa thế giới thực và Nội Giới bị mỏng đi. Đó thường là những nơi bị bỏ hoang: những nhà máy cũ, những bệnh viện không người ở Thượng Hải. Đây là nơi trú ngụ của các "Linh Tạp" – những tàn dư linh hồn bị biến chất.
Nhiệm vụ đầu tiên của nhóm 4 người là thanh tẩy một trạm biến áp cũ ở ngoại ô. Đây là bài kiểm tra phối hợp nhóm.
"Nghe này," Cố Miên cầm một tấm bản đồ da dê phát sáng, ra lệnh. "Tôi sẽ là người thiết lập vòng bảo vệ. Thanh Thanh, cậu lo phần trung hòa độc tố. Lâm Vũ, cậu tấn công tầm xa. Còn cậu, Nhất Thần... cậu đứng sau tôi và đừng làm vướng chân."
Nhất Thần không cãi lại, cậu lặng lẽ quan sát. Trạm biến áp này bao trùm trong một làn sương đen đặc quánh. Tiếng điện xẹt vang lên không đều, và có tiếng cười rúc rích kỳ quái phát ra từ những bồn dầu gỉ sét.
Đột ngột, một cái bóng đen lao ra từ gầm xe tải cũ. Nó có hình dạng như một con chó săn nhưng không có da, toàn thân là những sợi dây điện đen ngòm quấn lấy nhau.
"Chiến đấu!" Cố Miên hét lên. Cô vung tay, một luồng sáng xanh bao phủ lấy cả nhóm. Con quái vật lao vào màng bảo vệ, phát ra tiếng kêu chói tai.
Lâm Vũ lập tức hành động. Anh ta ném ra ba đồng xu. Chúng không rơi xuống đất mà bay lơ lửng xung quanh con quái vật, tạo thành một tam giác ánh sáng. "Hỏa trận!" Anh hô lớn. Một cột lửa đỏ rực bùng lên từ các đồng xu, thiêu rụi phần đầu của sinh vật.
Nhưng đó chưa phải là tất cả. Từ bóng tối, hàng chục con quái vật khác bắt đầu bò ra.
"Lâm Vũ, cẩn thận phía sau!" Thanh Thanh hét lên khi thấy một con quái vật chuẩn bị vồ lấy anh. Cô ném ra một nắm hạt giống. Ngay khi chạm đất, chúng mọc thành những dây leo gai góc quấn chặt lấy chân con quái vật, ngăn nó lại.
Dù phối hợp tốt, nhưng số lượng quái vật quá đông khiến vòng bảo vệ của Cố Miên bắt đầu rạn nứt. "Tôi không giữ được lâu nữa!" Cô nghiến răng, trán lấm tấm mồ hôi.
Nhất Thần tiến lên một bước. Cậu không rút bật lửa ra ngay. Cậu quỳ xuống đất, đặt bàn tay trực tiếp lên tấm sàn bê tông đầy dầu mỡ. Cậu cảm nhận được dòng điện rò rỉ từ trạm biến áp.
"Cố Miên, hạ vòng bảo vệ xuống trong 3 giây!" Nhất Thần hét lớn.
"Cậu điên rồi à?"
"Tin tôi một lần đi!"
Cố Miên nhìn vào mắt Nhất Thần. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cô thấy được sự tự tin đến liều mạng của cậu. Cô nghiến răng: "Được! 3... 2... 1... HẠ!"
Ngay khi màng bảo vệ biến mất, bầy quái vật đồng loạt lao vào. Nhất Thần bật chiếc bật lửa Zippo, nhưng không phải để tạo ra ngọn lửa. Cậu ném chiếc bật lửa vào giữa đống dây điện hở dưới chân.
"Quá tải!"
Một luồng linh lực khổng lồ được cậu dẫn dắt từ chính trạm biến áp truyền qua chiếc bật lửa, kích nổ toàn bộ hệ thống điện ngầm. Một vụ nổ ánh sáng trắng xóa quét sạch mọi sinh vật hắc ám trong vòng bán kính 20 mét. Áp lực của vụ nổ khiến cả nhóm bị đẩy lùi ra sau.
Khi khói tan, không còn một con quái vật nào sót lại. Nhất Thần bước đến, nhặt chiếc bật lửa đã nóng rực lên, thản nhiên đút vào túi.
Lâm Vũ nhìn cậu với ánh mắt khác hẳn: "Cậu... cậu vừa dùng dòng điện của thế giới thực để khuếch đại linh lực sao? Điều đó cực kỳ nguy hiểm, cậu có thể bị sốc phản vệ chết đấy."
"Nhưng nó hiệu quả," Nhất Thần đáp, giọng vẫn bình thản dù tay cậu đang run lên vì quá tải.
Cố Miên đứng dậy, phủi bụi trên áo măng tô. Cô nhìn Nhất Thần, định nói gì đó nhưng rồi lại thôi. Cô chỉ lạnh lùng nói: "Về trường thôi. Báo cáo này tôi sẽ ghi là chúng ta phối hợp thành công. Nhưng lần sau, đừng có làm loạn như thế."
Trong bóng tối của trạm biến áp, một bóng đen với đôi mắt đỏ rực đang quan sát họ. Đó là Ảnh Ma. Nó thì thầm bằng một giọng nói không có âm sắc: "Đứa trẻ của tro tàn... cuối cùng cũng đã xuất hiện."