MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThượng Thành Khải Huyền LụcChương 4: CỔ TỰ BIẾN MẤT

Thượng Thành Khải Huyền Lục

Chương 4: CỔ TỰ BIẾN MẤT

686 từ · ~4 phút đọc

Sáng thứ Hai tại Học viện Thượng Thành bắt đầu bằng tiếng chuông đồng vang dội từ tòa tháp chính, âm thanh ấy không chỉ truyền đi trong không khí mà còn rung động trực tiếp vào linh thức của mỗi học sinh, nhắc nhở họ rằng một tuần lễ khắc nghiệt nữa lại bắt đầu.

Thẩm Nhất Thần thức dậy trong căn phòng ký túc xá nhỏ ở tầng áp mái. Khác với khu nhà sang trọng của các gia tộc lớn, nơi này chỉ có một chiếc giường gỗ đơn, một cái bàn sứt sẹo và cửa sổ nhìn ra khoảng không vô tận của Nội Giới. Cậu cầm chiếc bật lửa Zippo, lơ đãng bật nắp rồi đóng lại. Sau trận chiến ở trạm biến áp, chiếc bật lửa dường như đã thay đổi. Những cổ tự trên thân bạc mờ đi, thay vào đó là một vệt cháy xém hình răng cưa – dấu vết của việc quá tải linh lực.

"Mình cần tìm hiểu xem thứ này thực sự là gì," Nhất Thần lẩm bẩm.

Thư viện của Học viện Thượng Thành là một kỳ quan kiến trúc. Đó là một không gian không có trọng lực hoàn toàn. Hàng triệu cuốn sách trôi lơ lửng trong những khối lập phương bằng thủy tinh. Học sinh muốn mượn sách phải dùng linh lực để "câu" chúng xuống.

Tại đây, Nhất Thần tình cờ gặp Cố Thanh Thanh. Cô đang đứng trên một bục đá lơ lửng, vây quanh là hàng chục cuốn sách về dược tạng. Gương mặt cô lộ rõ vẻ mệt mỏi, đôi mắt thâm quầng như thể đã thức trắng đêm.

"Cậu đang tìm gì vậy?" Nhất Thần hỏi, giọng cậu vang nhẹ trong không gian yên tĩnh.

Thanh Thanh giật mình, suýt nữa làm rơi lọ bột linh dược trên tay. "À... Nhất Thần. Tôi đang nghiên cứu về 'Tức tạng' – một loại thảo dược có khả năng phục hồi mạch máu sau khi bị sốc điện. Tôi thấy tay cậu hôm nọ bị thương nên..." Cô ngập ngừng, mặt hơi hồng lên vì ngại ngùng.

Nhất Thần hơi sững người. Trong cái học viện đầy rẫy những kẻ kiêu ngạo này, sự quan tâm thuần túy của Thanh Thanh giống như một dòng suối mát. "Cảm ơn cậu. Nhưng cậu cũng nên nghỉ ngơi đi. Trông cậu có vẻ... không ổn lắm."

"Tôi không sao," Thanh Thanh cúi đầu. "Chỉ là có những thứ... nếu không tìm ra cách chữa trị, nó sẽ trở thành vết sẹo vĩnh viễn."

Nhất Thần biết cô không chỉ nói về y thuật. Cô đang nói về Lâm Vũ. Đúng lúc đó, từ tầng trên của thư viện, một bóng người nhảy xuống, đáp nhẹ nhàng như một chiếc lá ngay cạnh họ. Là Lâm Vũ. Anh ta vẫn giữ vẻ bất cần, nhưng khi thấy Thanh Thanh, nụ cười trên môi anh khựng lại trong tích tắc.

"Chào hai người. Đang hẹn hò ở nơi tri thức này sao?" Lâm Vũ cười nhạt, tay vẫn xoay đồng xu cổ.

"Đừng có nói năng lung tung, Lâm Vũ," Thanh Thanh lạnh lùng thu dọn sách vở. "Không phải ai cũng rảnh rỗi như anh."

Thanh Thanh bước đi, để lại một bầu không khí đặc quánh sự khó xử. Nhất Thần nhìn Lâm Vũ, định nói gì đó nhưng Lâm Vũ đã ngăn lại. "Đừng nhìn tôi như vậy. Có những chuyện ở thế giới này, càng biết ít thì càng an toàn. Ví dụ như..." Anh ta chỉ tay về phía một kệ sách cổ ở góc khuất, nơi sương mù đen đang lờ mờ tụ lại. "...về việc tại sao những cuốn sách về 'Lịch sử Cổ Long' lại liên tục biến mất trong một tuần qua."

Nhất Thần cau mày. Cậu tiến lại gần kệ sách. Quả nhiên, có những khoảng trống kỳ lạ. Khi cậu chạm tay vào giá gỗ, chiếc bật lửa trong túi bỗng nóng rực lên. Một linh cảm xấu ập đến. Có ai đó – hoặc thứ gì đó – đang cố xóa bỏ dấu vết của quá khứ ngay trong lòng học viện.