Trong bóng tối thăm thẳm của hang động dưới làng Minh Linh, sự hiện diện của Lãnh chúa Vong Linh khiến không khí xung quanh dường như đông cứng lại. Đó không phải cái lạnh của băng giá, mà là cái lạnh của hư vô. Thực thể khổng lồ ấy không còn là một bộ xương khô, mà bắt đầu được bao phủ bởi những lớp sương mù tím đậm, dần dần hình thành nên một hình hài cao lớn, uy nghiêm với bộ giáp cổ xưa nứt nẻ.
"Tự do..." Giọng nói của ông ta không phát ra bằng âm thanh, mà rung động thẳng vào đại não của bốn người. "Máu của Cố gia... và ngọn lửa của kẻ bị nguyền rủa."
Nhất Thần chắn trước Thanh Thanh, bàn tay bỏng rát của cậu vẫn siết chặt chiếc bật lửa Zippo đã vỡ nứt. Cậu cảm thấy một áp lực khổng lồ đang đè nặng lên vai, đôi chân muốn quỵ xuống nhưng ý chí lại thét gào không được phép đầu hàng.
"Chúng tôi không muốn đánh nhau với ông," Nhất Thần truyền tin qua linh thức, giọng nói cậu run rẩy nhưng rành mạch. "Chúng tôi chỉ muốn thoát khỏi đây. Kẻ xích ông là tiền nhân của họ Cố, nhưng kẻ thực sự đang dùng ông làm quân cờ là Lục Hàn."
Lãnh chúa Vong Linh cúi xuống, đôi mắt lửa tím nhìn xoáy vào Nhất Thần. "Lục Hàn... một con sâu nhỏ bé dám chạm vào giấc ngủ của ta. Ngươi, kẻ mang ngọn lửa 'Vô Định', ngươi nghĩ mình có đủ tư cách để mặc cả với ta sao?"
Lâm Vũ tiến lên một bước, anh đứng cạnh Nhất Thần, tay cầm cuộn tranh đã rách nát. "Chúng tôi không có tư cách, nhưng chúng tôi có thông tin. Lục Hàn đang giữ 'Long Ấn' – thứ duy nhất có thể giúp ông hoàn thiện lại hình hài linh hồn. Nếu ông giết chúng tôi ở đây, ông sẽ mãi mãi chỉ là một bóng ma bị nhốt trong khu rừng này."
Sự im lặng bao trùm hang động trong một khoảng thời gian dài đến mức nghẹt thở. Cuối cùng, Lãnh chúa Vong Linh thu lại luồng linh áp khủng khiếp.
"Ta sẽ cho các ngươi một cơ hội. Một khế ước máu. Các ngươi sẽ mang ta ra khỏi đây, đưa ta tới Tháp Minh Châu tại Thượng Hải vào đêm trăng tròn tới. Đổi lại, ta sẽ giúp các ngươi vượt qua vòng vây của đám giám sát phía trên."
Cố Miên nhìn Nhất Thần, ánh mắt cô tràn đầy lo âu. Ký kết với một thực thể vong linh là điều cấm kỵ lớn nhất trong giáo trình học viện. Nếu bị phát hiện, họ sẽ bị trục xuất ngay lập tức, thậm chí là bị phế bỏ linh lực. Nhưng nhìn vào tình cảnh hiện tại, họ không còn lựa chọn nào khác.
"Được," Cố Miên lên tiếng, giọng cô đanh thép. "Tôi đại diện cho hậu duệ họ Cố, chấp nhận khế ước."
Bốn giọt máu từ tay bốn người bay lên, hòa vào ngọn lửa tím của Lãnh chúa. Một cảm giác nóng cháy lan tỏa trên cổ tay trái của mỗi người, để lại một dấu ấn hình bông sen đen nhỏ xíu. Họ đã chính thức bước chân vào một con đường không thể quay đầu.