MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThượng Thành Khải Huyền LụcChương 12: SỰ TRỖI DẬY CỦA LÃNH CHÚA VONG LINH

Thượng Thành Khải Huyền Lục

Chương 12: SỰ TRỖI DẬY CỦA LÃNH CHÚA VONG LINH

718 từ · ~4 phút đọc

Mật đạo dẫn họ xuống một hang động khổng lồ nằm sâu dưới lòng đất. Ở giữa hang là một hồ nước màu đen tĩnh lặng như gương. Phía trên hồ, một bộ xương khổng lồ đang bị xích lại bởi bốn sợi xích linh lực lớn. Đó chính là phản diện thứ hai: Lãnh chúa Vong Linh.

Nhưng có một điều kinh khủng hơn: Ngồi trên một ngai đá cạnh hồ nước là một chàng trai trẻ với mái tóc dài trắng muốt. Anh ta trông chỉ khoảng 20 tuổi, nhưng đôi mắt lại mang vẻ u uất của hàng ngàn năm.

"Cuối cùng các bạn cũng đến," chàng trai lên tiếng. Giọng nói của anh ta vang vọng như tiếng chuông ngân. "Tôi là Mặc Nhiên, người canh giữ những linh hồn bị lãng quên của làng Minh Linh."

"Mặc Nhiên?" Lâm Vũ nheo mắt. "Trong lịch sử Nội Giới, Mặc Nhiên là thiên tài bị trục xuất của viện Thượng Thành 50 năm trước. Anh vẫn còn sống sao?"

"Sống hay chết... điều đó còn quan trọng sao khi chúng ta đều là quân cờ của Lục Hàn?" Mặc Nhiên cười nhạt. Anh ta phẩy tay, hồ nước đen bỗng nổi sóng. Từ dưới nước, hàng trăm chiến binh vong linh mặc giáp trụ cổ xưa trồi lên, hướng vũ khí về phía nhóm bạn.

"Lục Hàn hứa sẽ trả tự do cho dân làng tôi nếu tôi lấy được 'Lõi linh lực' của các bạn," Mặc Nhiên nói tiếp. "Tôi không muốn giết các bạn, nhưng cái giá của tự do luôn rất đắt."

Trận chiến bùng nổ. Lần này, cấp độ chiến đấu đã hoàn toàn khác. Các chiến binh vong linh không có cảm giác đau đớn, và mỗi khi bị đánh tan, chúng lại tập hợp lại từ làn khói đen.

"Chúng ta phải đánh vào Mặc Nhiên!" Nhất Thần hét lớn. Cậu dùng bật lửa tạo ra một vòng tròn lửa bảo vệ cho Thanh Thanh và Cố Miên. "Lâm Vũ, anh có thể dùng Huyễn thuật để áp sát anh ta không?"

"Quá khó, linh lực của anh ta áp đảo hoàn toàn không gian này," Lâm Vũ nghiến răng, anh đang phải chống đỡ với ba chiến binh vong linh cùng lúc.

Cố Thanh Thanh đột ngột bước ra khỏi vòng bảo vệ. Cô không dùng vũ khí, mà lấy ra một chiếc sáo nhỏ bằng xương trắng. Cô bắt đầu thổi một giai điệu trầm buồn. Tiếng sáo vang lên, lạ thay, những chiến binh vong linh đang lao tới bỗng khựng lại. Chuyển động của chúng trở nên chậm chạp và mất phương hướng.

"Phách thuật?" Mặc Nhiên ngạc nhiên. "Làm sao một học sinh dược tạng lại biết Phách thuật của những người đưa tiễn linh hồn?"

"Mẹ tôi là người làng Minh Linh," Thanh Thanh vừa thổi sáo vừa truyền tin nhắn bằng linh thức. "Anh Mặc Nhiên, anh biết rõ Lục Hàn sẽ không bao giờ thả họ. Ông ta chỉ đang dùng anh để thu thập thêm linh hồn mà thôi!"

Mặc Nhiên sững người. Một khoảnh khắc sơ hở xuất hiện. Cố Miên không bỏ lỡ cơ hội, cô phóng thanh kiếm ánh sáng về phía sợi xích đang giữ bộ xương khổng lồ.

"Nếu chúng ta giải phóng Lãnh chúa Vong Linh khỏi sự kiểm soát của Mặc Nhiên, ông ta sẽ tấn công kẻ đang thao túng linh lực ở đây!" Nhất Thần hiểu ý đồ của Cố Miên. Cậu dồn toàn bộ xăng và linh lực còn lại vào một đòn duy nhất.

"XOẢNG!"

Sợi xích đầu tiên vỡ vụn. Lãnh chúa Vong Linh gầm lên một tiếng chấn động cả hang động. Mặc Nhiên bị phản phệ, phun ra một ngụm máu đen.

"Các bạn... các bạn đang thả ra một con quỷ dữ hơn cả Lục Hàn đấy..." Mặc Nhiên thào thào trước khi gục xuống.

Hồ nước đen bắt đầu rút xuống, để lộ ra một cánh cổng đá cổ đại. Nhưng Lãnh chúa Vong Linh sau khi thoát xích không hề biến mất. Ông ta nhìn chằm chằm vào nhóm bạn với đôi mắt hốc hoác đầy lửa tím.

"Kết thúc một kẻ phản diện, lại mở ra một con quái vật lớn hơn," Nhất Thần cay đắng nói, tay cậu giờ đã bỏng nặng nhưng vẫn không buông chiếc bật lửa.