Bên trong từ đường, Cố Thanh Thanh thắp lên một ngọn nến dược liệu. Ánh sáng dịu nhẹ lan tỏa, hé lộ những dãy bài vị được xếp ngay ngắn. Cố Miên đứng sững lại khi nhìn thấy biểu tượng trên các bài vị: Một bông hoa sen băng giá uốn lượn quanh một thanh kiếm.
"Đây là... gia huy phụ hệ của gia tộc tôi," Cố Miên thì thầm, gương mặt cô tái nhợt dưới ánh nến. "Nhưng ông nội tôi nói rằng nhánh này đã tuyệt diệt từ trăm năm trước vì một cơn đại dịch."
"Không phải đại dịch đâu," Lâm Vũ bước lại gần, anh dùng linh lực soi sáng một dòng chữ cổ khắc dưới chân bức tượng chính giữa. "Họ bị trừng phạt vì đã nghiên cứu về 'Nghệ thuật Vong linh' – một cấm thuật cho phép điều khiển linh hồn của người đã khuất. Nhìn kìa, Miên, gia tộc của cô đã cố gắng hồi sinh một thứ không nên tồn tại."
Cố Miên lảo đảo lùi lại. Sự kiêu hãnh về dòng máu thuần khiết của cô bị giáng một đòn chí mạng. Tất cả những gì cô được học, tất cả sự tôn nghiêm của gia tộc Cố thị mà cô luôn bảo vệ, hóa ra đều được xây dựng trên một đống tro tàn đen tối.
Trong lúc đó, Nhất Thần đi vòng ra phía sau từ đường. Cậu tìm thấy một cái ròm đồng cũ kỹ, bên trong chứa đầy những bản thảo viết tay. Cậu cầm lên một tờ giấy, dù chữ đã mờ nhưng cậu vẫn nhận ra ký hiệu quen thuộc: Một chiếc bật lửa và một ngọn lửa xanh.
"Đây là... nhật ký của người sáng tạo ra pháp khí này?" Nhất Thần thốt lên.
Cậu bắt đầu đọc chi tiết về cách chế tạo pháp khí. Hóa ra, chiếc bật lửa Zippo của cậu không phải là đồ bỏ đi. Nó là một "Vật chứa ổn định" dành cho những người có linh lực bạo liệt, không thể kiểm soát theo cách truyền thống. Người viết nhật ký cũng là một "phù thủy hoang" giống cậu, người đã bị các gia tộc lớn xua đuổi.
"Nhất Thần, nhìn này!" Thanh Thanh gọi lớn.
Cô tìm thấy một mật đạo dưới gầm bàn thờ. Mùi hôi thối nồng nặc bốc lên từ phía dưới. Đó không phải mùi của xác phân hủy, mà là mùi của "Linh tạp" ở nồng độ cao nhất.
"Lục Hàn muốn chúng ta đến đây," Lâm Vũ nhận định, giọng anh đanh lại. "Ông ta không chỉ muốn tiêu diệt chúng ta. Ông ta muốn dùng linh lực của chúng ta làm chìa khóa để mở phong ấn cuối cùng của ngôi làng này. Miên, máu của cô là chìa khóa của gia tộc. Nhất Thần, linh lực hỗn hợp của cậu là nguồn năng lượng kích hoạt."
Họ nhận ra mình đã rơi vào một cái bẫy tinh vi. Nhưng họ không thể quay lại. Con đường duy nhất là đi xuống mật đạo đó, đối mặt với sự thật và chiến đấu để giành lấy cơ hội sống sót.
"Tôi sẽ đi đầu," Nhất Thần nói, cậu lấy một chai xăng dự phòng nạp vào chiếc bật lửa nứt nẻ. "Dù nó có hỏng, tôi vẫn sẽ dùng nó để thắp sáng con đường này."
Cố Miên nhìn Nhất Thần, rồi nhìn sang Thanh Thanh và Lâm Vũ. Cô lau đi giọt nước mắt lăn trên má, cầm thanh kiếm ánh sáng lên. "Gia tộc tôi gây ra chuyện này, tôi sẽ là người kết thúc nó. Đi thôi."