MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThượng Thành Khải Huyền LụcChương 10: NGÔI LÀNG TRONG SƯƠNG

Thượng Thành Khải Huyền Lục

Chương 10: NGÔI LÀNG TRONG SƯƠNG

648 từ · ~4 phút đọc

Sau trận chiến kinh hoàng với U Minh Tướng Quân, cả nhóm buộc phải tìm nơi trú ẩn khi bóng tối của Rừng Chạng Vạng bắt đầu bao trùm. Ở đây, bóng tối không đơn thuần là sự thiếu ánh sáng; nó là một thực thể sống, đặc quánh như mực và có khả năng ăn mòn linh lực.

"Chúng ta không thể ở lại bãi trống này," Cố Miên lên tiếng, giọng cô vẫn còn hơi run nhưng đã lấy lại được sự quyết đoán của một thủ khoa. Cô đang dùng một dải lụa linh lực để cố định cánh tay bị trật khớp của mình. "Mùi máu của con quái vật đó sẽ thu hút những thứ còn tệ hơn."

Cố Thanh Thanh dìu Nhất Thần dậy. Chiếc bật lửa Zippo trong tay cậu giờ nguội ngắt và chằng chịt những vết nứt, giống như một chiến binh vừa kiệt sức sau trận đánh cuối cùng. Nhất Thần nhìn Thanh Thanh, khẽ gật đầu cảm ơn. Cậu nhận thấy đôi mắt cô không còn vẻ u sầu thường thấy, mà thay vào đó là một sự kiên định kỳ lạ.

Họ đi tiếp khoảng hai giờ đồng hồ, men theo một con suối có dòng nước màu tím nhạt, cho đến khi một ngôi làng cổ hiện ra giữa làn sương mù. Ngôi làng mang kiến trúc thời nhà Minh với những mái ngói rêu phong và những chiếc đèn lồng treo trước cửa – điều kỳ lạ là chúng vẫn đang tỏa ra một ánh sáng vàng hiu hắt.

"Làng phù thủy cổ..." Lâm Vũ lẩm bẩm, tay anh siết chặt cuộn tranh. "Tôi từng đọc trong hồ sơ của cha. Có những cộng đồng phù thủy đã chọn cách tự phong ấn mình khỏi Nội Giới để bảo vệ một bí mật nào đó. Đây có thể là làng Minh Linh."

Khi bước vào làng, không gian bỗng chốc trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ. Không có tiếng gió, không có tiếng côn trùng. Chỉ có tiếng bước chân của họ nện lên mặt đá xanh.

"Mọi người nhìn kìa," Thanh Thanh chỉ tay vào một bức tường đá đầu làng.

Trên đó không phải là rêu xanh, mà là hàng ngàn bức chân dung nhỏ được khắc trực tiếp vào đá. Điều rùng mình là đôi mắt của các bức chân dung dường như đang dõi theo từng cử động của họ. Nhất Thần cảm thấy một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng. Cậu đưa tay chạm vào vách đá, và trong tích tắc, một luồng ký ức xa lạ ập vào đầu cậu: tiếng gào thét, lửa cháy và một bóng đen khổng lồ với đôi mắt đỏ rực.

"Nhất Thần! Cẩn thận!" Cố Miên kéo tay cậu ra.

"Có cái gì đó đã xảy ra ở đây," Nhất Thần thở hổn hển, mồ hôi vã ra như tắm. "Không phải họ tự phong ấn mình. Họ đã bị 'ăn thịt'. Linh hồn của cả ngôi làng này đã bị rút cạn để nuôi dưỡng một thứ gì đó dưới lòng đất."

Đúng lúc đó, một chiếc đèn lồng trước mặt họ bỗng nhiên tắt phụt. Theo sau đó là chiếc thứ hai, thứ ba... Bóng tối đang tiến lại gần. Lâm Vũ lập tức ném một đồng xu xuống đất, tạo ra một vòng sáng nhỏ.

"Chúng ta cần tìm một căn nhà có trận pháp bảo vệ còn hoạt động," Lâm Vũ nói nhanh. "Nhanh lên, trước khi ánh sáng cuối cùng tắt ngủm!"

Họ lao vào một căn nhà lớn nhất ở giữa làng, có vẻ là một từ đường (nhà thờ tổ). Ngay khi cửa đóng sầm lại, những tiếng cào xé dữ dội vang lên từ phía bên kia cánh gỗ. Nhóm bạn đứng lặng trong bóng tối của căn nhà cổ, chỉ có hơi thở dồn dập và mùi của bụi bặm ngàn năm.