Trận chiến với U Minh Tướng Quân là bài học khắc nghiệt nhất mà Nhất Thần từng trải qua. Tên khổng lồ này không chỉ mạnh về thể chất mà còn có khả năng tạo ra một vùng "Câm lặng" – nơi mọi thần chú bằng lời nói đều vô dụng.
Cố Miên cố gắng niệm chú nhưng không âm thanh nào phát ra từ miệng cô. Cô bị con quái vật quét rìu qua, dù đã tạo màng bảo vệ nhưng vẫn bị hất văng vào vách đá, máu rỉ ra từ khóe môi.
"Thanh Thanh, chăm sóc Cố Miên!" Nhất Thần hét lớn (cậu giao tiếp bằng cách truyền linh thức trực tiếp – một kỹ năng thô sơ nhưng hữu dụng lúc này).
Lâm Vũ và Nhất Thần đứng chắn phía trước. Đây là lần đầu tiên hai người yêu cũ và hai kẻ oan gia phải thực sự đặt tính mạng vào tay nhau.
Nhất Thần nhận ra rằng chiếc rìu của con quái vật hút linh lực từ môi trường xung quanh. Càng đánh lâu, họ càng yếu đi. "Chúng ta cần một đòn dứt điểm, nhưng tôi cần 30 giây để nạp linh lực vào chiếc bật lửa này. Lâm Vũ, anh giữ chân nó được không?"
Lâm Vũ nhìn Nhất Thần, rồi nhìn sang Thanh Thanh đang lo lắng băng bó cho Cố Miên. Anh hít một hơi sâu, đôi mắt vốn lờ đờ bỗng rực cháy một luồng sáng tím huyền ảo. "30 giây? Tôi sẽ cho cậu 1 phút. Nhưng nhớ, nếu cậu trượt, tôi sẽ ám cậu cả đời đấy."
Lâm Vũ lao lên. Anh không dùng đồng xu nữa mà rút ra một cuộn tranh cổ. Anh mở tung cuộn tranh, hàng ngàn con bướm bằng ánh sáng bay ra, bao vây lấy U Minh Tướng Quân. Đây là bí thuật của gia tộc Lâm thị: Vạn Ảnh Trầm Luân. Con quái vật điên cuồng quơ rìu nhưng chỉ chạm vào những cái bóng hư ảo.
Nhất Thần quỳ xuống, cậu mở nắp Zippo. Cậu không bật lửa. Cậu bắt đầu lẩm nhẩm một đoạn cổ tự mà cậu tìm thấy trong thư viện ngàn năm. Những linh tử xung quanh bắt đầu xoáy mạnh vào chiếc bật lửa, khiến nó rung lên bần bật. Tay Nhất Thần bỏng rát, lớp da bắt đầu phồng rộp, nhưng cậu không buông tay.
"20 giây... 10 giây..."
Con quái vật nhận ra mối đe dọa từ Nhất Thần. Nó gầm lên, dùng sức mạnh bạo liệt phá tan đám bướm ánh sáng và lao thẳng về phía cậu. Chiếc rìu đá đen giơ cao, chuẩn bị giáng xuống đầu Nhất Thần.
"Nhất Thần! Tránh ra!" Cố Miên hét lên trong tuyệt vọng.
Nhưng Nhất Thần không tránh. Ngay khi chiếc rìu chỉ còn cách đầu cậu vài gang tay, cậu bật nắp Zippo.
"BÙNG!"
Một cột lửa trắng tinh khiết – không phải xanh, không phải vàng – phóng thẳng lên trời, xuyên qua ngực của U Minh Tướng Quân. Ngọn lửa này không mang theo nhiệt độ nóng bỏng, mà mang theo sự hủy diệt tuyệt đối đối với những thứ tà ác. Con quái vật đứng sững lại, rồi vỡ vụn thành những hạt bụi xám.
Nhất Thần ngã gục xuống, hơi thở đứt quãng. Chiếc bật lửa Zippo giờ đây đã nứt toác, nhưng lõi của nó vẫn tỏa ra một hơi ấm dịu nhẹ.
Trong sự im lặng sau trận chiến, bốn người nhìn nhau. Cố Miên bước đến, run rẩy đưa tay đỡ Nhất Thần dậy. Lâm Vũ lảo đảo đi tới cạnh Thanh Thanh, cô vô thức nắm lấy tay anh để giữ thăng bằng, và lần này, anh không buông ra.
Họ đã chiến thắng. Nhưng ở sâu trong rừng, một bóng người mặc áo choàng đen của học viện đang đứng quan sát tất cả qua một quả cầu pha lê.
"Khá khen cho lũ trẻ," tiếng của Giáo sư Lục Hàn vang lên. "Nhưng đó mới chỉ là món khai vị. Để xem các trò làm gì khi phản diện thứ hai – Lãnh chúa Vong Linh – tỉnh giấc."