Chiếc trực thăng thả họ xuống một thung lũng sâu trong dãy núi phía Tây, nơi mà Google Maps chỉ hiển thị là một vùng sương mù trắng xóa. Ngay khi đặt chân xuống đất, cảm giác đầu tiên của Nhất Thần là sự nặng nề. Linh lực ở đây đặc quánh và lạnh lẽo, giống như đi bộ dưới đáy một hồ nước đóng băng.
"Kích hoạt la bàn linh lực," Cố Miên ra lệnh.
Chiếc trâm ngọc trên tóc cô bay lên, tỏa ra ánh sáng dẫn đường. Nhưng chỉ được vài mét, ánh sáng bắt đầu chập chờn rồi tắt ngóm.
"Nó bị nhiễu rồi," Lâm Vũ cau mày, anh lấy ra một đồng xu, ném lên không trung. Đồng xu không rơi xuống mà quay tít tại chỗ, phát ra tiếng kêu ong ong khó chịu. "Cẩn thận, có một trận pháp dịch chuyển không gian tự nhiên ở quanh đây. Chúng ta đang bước vào lãnh địa của một thứ gì đó rất cổ xưa."
Rừng Chạng Vạng không có cây xanh bình thường. Những thân cây ở đây có màu xám xịt như tro tàn, lá cây trong suốt và sắc như lưỡi dao. Càng đi sâu, không gian càng tối lại, dù lúc này mới là giữa trưa.
Tiết học thực tế đầu tiên bắt đầu: Thu thập Linh tinh từ thực thể bậc thấp.
"Phía trước, hướng 2 giờ!" Cố Thanh Thanh đột ngột cảnh báo. Nhờ khả năng nhạy cảm với mùi thảo mộc và sự sống, cô là radar của nhóm.
Ba con quái vật hình người, toàn thân nhầy nhụa như nhựa đường, trồi lên từ đống lá mục. Chúng không có mắt, chỉ có một cái miệng rộng đầy răng nhọn. Đây là Thực Linh Giả – những sinh vật sinh ra từ linh tạp bị đào thải.
"Để tôi!" Cố Miên muốn lấy lại danh dự. Cô vung tay, những mảnh băng nhọn như kim châm phóng về phía quái vật. Nhưng thay vì xuyên qua, những mảnh băng bị lớp nhựa đường trên người chúng nuốt chửng.
"Chúng kháng phép thuật dạng nguyên tố trực tiếp!" Nhất Thần hét lên. "Lâm Vũ, dùng Huyễn thuật đánh lừa giác quan của chúng!"
Lâm Vũ gật đầu, anh búng tay một cái. Ba con quái vật bỗng nhiên dừng lại, chúng bắt đầu cắn xé lẫn nhau vì tưởng đối phương là con mồi. Trong lúc đó, Nhất Thần lao lên. Cậu không dùng lửa trực tiếp. Cậu quấn một sợi dây đồng quanh bàn tay, bật lửa hơ nóng sợi dây đến khi nó đỏ rực rồi quất mạnh vào "lõi" của con quái vật – một viên ngọc màu tím nằm ở ngực.
"Bụp!" Con quái vật tan chảy thành một vũng nước đen.
Cả nhóm phối hợp hạ gục hai con còn lại. Nhưng khi họ chuẩn bị thu gom Linh tinh, một tiếng gầm vang dội khiến mặt đất rung chuyển. Từ trong bóng tối, một thực thể khổng lồ bước ra. Nó cao hơn 3 mét, đầu lợn lòi nhưng mình người, mang theo một chiếc rìu bằng đá đen rỉ máu.
"Đó không phải thực thể bậc thấp..." Thanh Thanh tái mặt. "Đó là U Minh Tướng Quân. Tại sao nó lại xuất hiện ở khu vực thực tập cơ bản?"
Câu trả lời nằm ở vết xăm đỏ rực trên trán con quái vật: Ấn ký của Lục Hàn. Ông ta đã cố tình thả nó ra để "thanh lọc" nhóm học sinh này.