MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThượng Thành Khải Huyền LụcChương 7: HÀNH TRANG

Thượng Thành Khải Huyền Lục

Chương 7: HÀNH TRANG

587 từ · ~3 phút đọc

Sáng sớm tại sân bay trực thăng riêng của Học viện Thượng Thành, không khí tràn ngập mùi xăng máy bay trộn lẫn với mùi nhang trầm của những lá bùa bình an. Chuyến thực tập tại Rừng Chạng Vạng không phải là một chuyến dã ngoại. Đó là bài kiểm tra thực tế đầu tiên có ghi nhận tỉ lệ thương vong trong hồ sơ sinh viên.

Thẩm Nhất Thần đứng ở góc sân, kiểm tra lại chiếc balo sờn rách của mình. Ngoài vài bộ quần áo dự phòng, cậu mang theo một bộ dụng cụ sửa chữa điện tử và quan trọng nhất là ba hộp xăng Zippo chất lượng cao mà cậu đã phải dùng sạch tiền tiết kiệm để mua ở khu chợ đen Ngoại Giới.

"Cậu định đi nướng thịt à?" Một giọng nói trong trẻo nhưng đầy mỉa mai vang lên.

Cố Miên bước tới, trên vai cô là một chiếc balo thiết kế gọn gàng, tay cầm một cuốn sổ da dê ghi chép các loại thực thể hắc ám có thể gặp. Dù sau thất bại ở chương trước, cô vẫn giữ vẻ kiêu ngạo, nhưng ánh mắt nhìn Nhất Thần đã bớt đi phần nào sự khinh thường, thay vào đó là một sự dè chừng lạ lùng.

"Lửa của tôi có thể nướng thịt, cũng có thể nướng chín mấy thứ bóng quế trong rừng đấy," Nhất Thần đáp, tay lơ đãng xoay chiếc bật lửa.

"Đừng có tự mãn. Rừng Chạng Vạng không phải là cái sân tập đối kháng," Cố Miên lạnh lùng nói. "Ở đó, linh lực bị nhiễu loạn rất mạnh. Nếu cậu không biết cách điều tiết, bật lửa của cậu sẽ nổ tung trên tay trước khi kịp chạm vào kẻ thù."

Ở phía xa, Lâm Vũ đang giúp Cố Thanh Thanh sắp xếp các hũ dược liệu vào hộp chống sốc. Hai người không nói với nhau câu nào, nhưng sự phối hợp của họ nhịp nhàng đến đáng sợ. Lâm Vũ đưa tay ra đón lấy hũ sứ, Thanh Thanh đặt nó vào đúng vị trí mà không cần nhìn. Đó là sự thấu hiểu được xây dựng từ nhiều năm gắn bó, dù bây giờ giữa họ là một vực thẳm của sự im lặng.

"Này, hai người định diễn kịch câm đến bao giờ?" Nhất Thần bước tới, cố gắng phá vỡ bầu không khí ngột ngạt.

Thanh Thanh khẽ mỉm cười, nụ cười phảng phất sự buồn bã: "Chúng tôi ổn, Nhất Thần. Chỉ là... vùng rừng sắp tới có nhiều chướng khí. Tôi phải chuẩn bị đủ thuốc thanh tẩy."

Lâm Vũ đứng dậy, phủi bụi trên áo khoác da: "Tôi nghe nói Giáo sư Lục Hàn sẽ không đi cùng chúng ta. Ông ta cử trợ lý và một đội giám sát. Có vẻ lão già có việc quan trọng hơn ở Nội Giới."

Nhất Thần và Lâm Vũ trao đổi một ánh nhìn nhanh. Họ biết lý do thực sự: Lục Hàn đang bận rộn với bản giao kèo với Ảnh Ma.

Khi chiếc trực thăng (được bao phủ bởi một trận pháp tàng hình) cất cánh, Thượng Hải dần hiện ra như một bàn cờ điện tử khổng lồ bên dưới. Nhất Thần nhìn xuống những ánh đèn neon, rồi nhìn sang ba người đồng đội bất đắc dĩ của mình. Cậu nhận ra rằng, dù họ có ghét nhau hay né tránh nhau, thì trong khu rừng chết chóc kia, họ là những sợi dây duy nhất giữ mạng cho nhau.