Sau trận đấu, bầu không khí trong nhóm 4 người trở nên vô cùng căng thẳng. Cố Miên không nhìn mặt Nhất Thần, Thanh Thanh bị kẹt ở giữa, còn Lâm Vũ thì vẫn luôn giữ thái độ trung lập một cách đáng ngờ.
Đêm đó, Nhất Thần không ngủ được. Cậu đi dạo quanh khuôn viên học viện và tình cờ thấy một bóng đen lướt nhanh về phía sau Tháp Linh Thạch. Tò mò, cậu bám theo.
Nấp sau một cột đá cổ, Nhất Thần kinh hãi thấy Giáo sư Lục Hàn đang đứng đó. Nhưng ông ta không đơn độc. Đối diện ông ta là một sinh vật không có khuôn mặt, toàn thân bao phủ bởi làn khói đen kịt – đó chính là Ảnh Ma.
"Ngươi hứa sẽ mang cho ta 'Long Ấn'," giọng nói của Ảnh Ma trầm đục như tiếng đất đá va vào nhau. "Sự kiên nhẫn của ta có hạn, Lục Hàn."
"Yên tâm," Lục Hàn lạnh lùng đáp. "Lũ học sinh năm thứ năm sắp có chuyến thực tập tại Rừng Chạng Vạng. Đó là lúc phong ấn yếu nhất. Tôi sẽ đưa chúng vào đó, máu của một kẻ thuần khiết và một kẻ hỗn huyết sẽ mở ra cánh cổng."
Nhất Thần nín thở, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Lục Hàn – người thầy mà cả học viện kính trọng – lại đang bắt tay với quỷ dữ? Và kẻ "hỗn huyết" mà ông ta nhắc đến... chẳng lẽ là cậu?
Đột ngột, một bàn tay bịt chặt miệng Nhất Thần từ phía sau. Nhất Thần định vùng vẫy nhưng một giọng nói quen thuộc vang bên tai: "Suỵt! Muốn chết à?"
Là Lâm Vũ. Ánh mắt anh lúc này không còn vẻ cợt nhả, mà sắc lạnh và đầy cảnh báo. Lâm Vũ kéo Nhất Thần lùi lại thật khẽ, đưa cả hai rời khỏi khu vực đó trước khi bị phát hiện.
Tại một góc tối trong vườn cây, Lâm Vũ buông Nhất Thần ra. "Cậu thấy rồi đấy. Thượng Thành không phải là thiên đường đâu."
"Anh đã biết từ trước rồi sao?" Nhất Thần thở hổn hển.
"Tôi đang điều tra," Lâm Vũ tựa lưng vào gốc cây, nhìn lên bầu trời không sao. "Cha tôi đã biến mất trong một nhiệm vụ do Lục Hàn điều phối. Tôi vào đây chỉ để tìm câu trả lời. Giờ thì cậu cũng dính vào rồi."
"Chúng ta phải báo cho Cố Miên và Thanh Thanh," Nhất Thần nói.
"Vô ích thôi," Lâm Vũ lắc đầu. "Cố Miên tôn thờ Lục Hàn như một vị thần. Còn Thanh Thanh... tôi không muốn cô ấy gặp nguy hiểm. Nghe này, Nhất Thần, từ giờ trở đi, chúng ta phải đóng kịch. Cậu cứ tiếp tục đóng vai kẻ thù với Cố Miên. Tôi sẽ tìm cách lấy thêm thông tin. Chúng ta không chỉ đang đi học đâu, chúng ta đang ở trong một cuộc đi săn mà chúng ta là con mồi."
Đêm đó, Nhất Thần quay về phòng, chiếc bật lửa Zippo bỗng phát ra một tia sáng xanh mờ ảo. Cậu nhận ra rằng, ở nơi sâu thẳm của Nội Giới này, ánh sáng duy nhất mà cậu có thể tin tưởng chính là ngọn lửa nhỏ bé trong lòng bàn tay mình.
Kỳ nghỉ thực tập sắp tới tại Rừng Chạng Vạng không còn là một bài kiểm tra nữa. Đó sẽ là một chiến trường thực sự.