MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTia Sáng Trong Tâm NgắmChương 4: BẢN HỢP ĐỒNG DƯỚI MÁI NHÀ CHUNG

Tia Sáng Trong Tâm Ngắm

Chương 4: BẢN HỢP ĐỒNG DƯỚI MÁI NHÀ CHUNG

525 từ · ~3 phút đọc

Ba ngày sau đêm trên núi Phượng Hoàng, thành phố Lâm Hải đổ một cơn mưa rào mùa hạ. Tại đại sảnh của khu biệt thự cao cấp Thủy Mộc, Hạo Nhiên đứng tựa lưng vào tường, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ treo tường. Anh đang chờ đợi "vị hôn thê" mà hai gia đình đã định ước từ đời ông nội.

Cánh cửa lớn mở ra, mang theo hơi ẩm của nước mưa. Một cô gái bước vào, nhưng không phải trong bộ đồ da đen ngầu của tay đua đêm nọ. Cô mặc một chiếc váy len mỏng màu trắng kem, mái tóc dài được kẹp gọn bằng một chiếc kẹp ngọc trai, tay cầm một hộp dụng cụ vẽ tranh chuyên nghiệp.

Lâm Gia Tuệ ngước lên, ánh mắt cô chạm phải ánh nhìn sắc lẹm của Hạo Nhiên. Một tia ngỡ ngàng xẹt qua đáy mắt cô, nhưng rất nhanh đã được thay thế bằng một nụ cười xã giao hoàn hảo.

"Hóa ra là anh." Cô khẽ nói, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió.

Hạo Nhiên không đáp lời ngay. Anh bước tới, tự nhiên cầm lấy chiếc vali nặng nề từ tay cô. "Lâm Gia Tuệ, họa sĩ thiên tài của Lâm gia? Tôi nên khen ngợi khả năng diễn xuất của em, hay nên lo lắng cho sự an toàn của mình khi sống chung với một tay đua liều mạng?"

Gia Tuệ nhún vai, bước vào trong: "Tùy anh thôi. Nhưng ở đây không có khán giả, anh không cần phải diễn vai vị hôn phu thâm tình đâu. Chúng ta đều biết cuộc hôn nhân này là gì."

Hạo Nhiên đặt vali vào phòng khách, rồi đẩy một tập hồ sơ lên bàn. "Đây là thỏa thuận chung sống. Một năm. Không can thiệp vào sự nghiệp của nhau. Trong nhà này, tôi cần sự yên tĩnh tuyệt đối để duy trì trạng thái ngắm bắn. Ngoài ra, em có thể làm bất cứ điều gì em muốn, miễn là không để báo chí chụp được cảnh em 'đổ đèo' đêm khuya."

Gia Tuệ cầm bút ký tên, động tác dứt khoát như cách cô ôm cua trên đỉnh núi. "Thỏa thuận xong. Nhưng tôi cần một không gian đủ ánh sáng để làm phòng vẽ. Và... tôi có một yêu cầu."

"Nói."

"Đừng bao giờ chạm vào súng của anh khi có mặt tôi. Tôi ghét mùi thuốc súng."

Hạo Nhiên hơi nhướn mày. Một xạ thủ sống bằng súng và một họa sĩ ghét mùi thuốc súng. Sự mâu thuẫn này bắt đầu khiến anh cảm thấy hứng thú. Anh không biết rằng, đằng sau sự chán ghét đó của Gia Tuệ là một bí mật về sự nghiệp hội họa mà cô đang che giấu.

Tối đó, khi Gia Tuệ đã vào phòng, Hạo Nhiên đứng ở ban công nhìn xuống hầm để xe. Chiếc Kawasaki màu xanh neon của cô nằm im lìm cạnh chiếc SUV đen của anh. Sự đối lập giữa rực rỡ và trầm mặc khiến trái tim vốn dĩ chỉ biết đến những con số của anh lỗi một nhịp.