Sáng thứ Hai, không gian tại căn hộ Thủy Mộc không còn sự im lặng đến nghẹt thở như trước. Ánh nắng xuyên qua lớp cửa kính sát đất, chiếu rọi lên hai bóng người đang ngồi bệt trên sàn nhà giữa những tấm toan vẽ.
Hạo Nhiên nhìn bàn tay trái đang cầm cây cọ của mình, cảm giác còn lóng ngóng hơn cả lần đầu tiên anh cầm súng năm mười tuổi. Cổ tay phải của anh vẫn quấn băng trắng, lời dặn của bác sĩ như tảng đá đè nặng: "Nếu không nghỉ ngơi và tập vật lý trị liệu đúng cách, cậu sẽ không bao giờ cầm súng lại được nữa."
"Đừng gồng quá, Hạo Nhiên. Anh đang cầm cọ vẽ, không phải đang bóp cò." Gia Tuệ ngồi bên cạnh, nhẹ nhàng điều chỉnh tư thế cho anh.
Cô cầm lấy bàn tay trái của anh, dẫn dắt một đường cơ bản trên mặt giấy nháp. Cảm giác da thịt chạm nhau khiến Hạo Nhiên khựng lại. Anh vốn là người có tính chiếm hữu lãnh thổ rất cao, không thích ai chạm vào cơ thể mình, nhưng với Gia Tuệ, anh phát hiện ra mình không hề bài xích.
"Vẽ tranh và bắn súng thực chất đều là sự đối thoại với chính mình." Gia Tuệ vừa nói vừa pha màu. "Xạ thủ cần sự tĩnh lặng của tâm trí để viên đạn đi đúng hướng. Họa sĩ cần sự hỗn loạn của cảm xúc để bức tranh có linh hồn. Anh quá tĩnh, còn tôi quá động. Chúng ta đang học cách mượn một chút của đối phương."
Hạo Nhiên nhìn những vệt màu xanh rêu mà anh vừa quẹt lên giấy. "Em nói đúng. Khi tôi tập trung vào mục tiêu, cả thế giới chỉ còn lại một điểm đen. Nhưng hiện tại, điểm đen đó đang mờ đi. Tôi sợ mình không thể tìm lại được cảm giác ấy."
Gia Tuệ dừng tay, nhìn thẳng vào mắt anh. Đôi mắt mèo của cô không còn vẻ tinh quái thường ngày trên đường đua, mà tràn đầy sự đồng cảm của một người nghệ sĩ cũng đang đứng bên bờ vực bế tắc. "Vậy thì đừng tìm điểm đen đó nữa. Hãy thử nhìn vào những khoảng trắng xung quanh nó. Hạo Nhiên, đôi khi lùi lại một bước chính là cách để tiến xa hơn."
Hạo Nhiên nhìn cô hồi lâu, rồi đột nhiên anh cầm cọ, quệt một vệt màu đỏ rực lên giữa bức tranh màu xanh trầm buồn của mình. Gia Tuệ ngẩn người, rồi bật cười. Đó là màu đỏ của chiếc xe motor của cô, màu của sự liều lĩnh.
Ngày hôm đó, thần súng của đội tuyển quốc gia đã dùng tay trái để hoàn thành bức ký họa đầu tiên trong đời. Nó không đẹp, nhưng nó mang theo hơi ấm từ bàn tay của Gia Tuệ. Anh nhận ra rằng, việc mất đi khả năng cầm súng ở tay phải không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu để anh cảm nhận thế giới bằng một phương thức khác — dịu dàng và đầy màu sắc hơn.