MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTia Sáng Trong Tâm NgắmChương 6: GÓC KHUẤT SAU TAY LÁI

Tia Sáng Trong Tâm Ngắm

Chương 6: GÓC KHUẤT SAU TAY LÁI

519 từ · ~3 phút đọc

Buổi tối, khi cơn mưa phùn bắt đầu giăng lối, Gia Tuệ nhận được một cuộc điện thoại từ "lão K" – người quản lý đường đua ngầm. Gương mặt cô đanh lại, sự lo lắng hiện rõ trên đôi lông mày thanh tú.

"Có chuyện gì sao?" Hạo Nhiên đứng tựa cửa, tay cầm ly sữa nóng vừa pha cho cô.

"Một người bạn của tôi gặp tai nạn ở sân tập. Tôi phải đến đó." Gia Tuệ vội vã lấy áo khoác da.

"Tôi đi cùng em." Hạo Nhiên không hỏi thêm, anh cầm lấy chìa khóa xe SUV. Anh biết, nếu để cô tự lái xe trong tâm trạng này, cô sẽ biến mình thành nạn nhân tiếp theo.

Trên đường đi, Gia Tuệ ngồi im lặng ở ghế phụ, ánh mắt nhìn xa xăm vào màn đêm. Hạo Nhiên lái xe rất ổn định, sự hiện diện của anh như một chiếc mỏ neo giữ cho cô không bị cuốn trôi bởi sự hoảng loạn.

"Hạo Nhiên, anh có biết tại sao tôi lại mê đua xe không?" Cô đột ngột lên tiếng.

"Vì tốc độ?"

"Không. Vì tiếng động cơ đủ lớn để tôi không phải nghe thấy những tiếng nói trong đầu mình." Gia Tuệ cười nhạt. "Gia đình muốn tôi là một họa sĩ mẫu mực, một tiểu thư hoàn hảo để liên hôn. Mỗi lần tôi cầm cọ vẽ những bức tranh chân dung theo ý họ, tôi cảm thấy mình như một con búp bê gỗ. Chỉ khi trên đường đua, khi cái chết và sự sống chỉ cách nhau một gang tay, tôi mới thấy mình thực sự tồn tại."

Hạo Nhiên siết chặt vô lăng. Anh hiểu cảm giác đó. Anh cũng từng là công cụ để mang về huy chương, là niềm tự hào của một dòng tộc, mà không ai hỏi anh có mệt hay không.

Đến nơi, một tay đua trẻ đang được đưa lên xe cấp cứu. Gia Tuệ lao đến, nắm tay người đó, nói vài lời trấn an. Hạo Nhiên đứng phía sau, dùng bóng dáng cao lớn của mình để ngăn cản những ống kính máy ảnh từ những tay săn tin ngầm đang tò mò.

Khi đám đông giải tán, Gia Tuệ ngồi thụp xuống bên lề đường, đôi vai run lên bần bật. Hạo Nhiên bước tới, không nói một lời, anh cởi chiếc áo khoác gió của mình trùm lên người cô, rồi ôm trọn cô vào lòng.

"Khóc đi. Ở đây không có Lâm gia, cũng không có tay đua Rose. Chỉ có tôi thôi."

Gia Tuệ vùi mặt vào ngực anh, tiếng khóc nghẹn ngào vỡ òa. Mùi hương bạc hà và thuốc súng thoang thoảng từ người anh bao bọc lấy cô, mang lại một cảm giác an toàn mà cô chưa từng có.

Đêm đó, Hạo Nhiên hiểu rằng, đằng sau sự ngang tàng của cô gái này là một linh hồn cô độc đang kêu cứu. Và anh, một xạ thủ vốn chỉ biết phá hủy mục tiêu, giờ đây lại khao khát được bảo vệ "mục tiêu" này hơn bất cứ thứ gì trên đời.