Sáng hôm sau, Hạo Nhiên đưa Gia Tuệ đến trung tâm huấn luyện bắn súng của đội tuyển. Anh muốn cô thấy thế giới của anh, không phải qua màn hình tivi, mà là thực tế khốc liệt của những con số.
"Hôm nay tôi sẽ thử tập tay trái bằng đạn thật." Hạo Nhiên nói với huấn luyện viên.
Gia Tuệ đứng sau lớp kính bảo vệ, đeo tai nghe chống ồn. Cô nhìn thấy Hạo Nhiên đứng đó, bóng lưng thẳng tắp như một cây tùng. Anh nâng súng bằng tay trái, một tư thế hoàn toàn xa lạ và không thuận.
Đoàng!
Viên đạn bay đi, găm vào vòng 7. Hạo Nhiên không đổi sắc mặt, anh tiếp tục điều chỉnh nhịp thở. Anh nhớ lại những gì Gia Tuệ nói về "khoảng trắng xung quanh điểm đen". Anh không cố ép mình phải bắn trúng tâm nữa, anh bắt đầu cảm nhận luồng không khí, cảm nhận độ rung của sàn nhà.
Đoàng! Tâm 9. Đoàng! Tâm 10 tuyệt đối.
Cả đội tuyển xôn xao. Việc một xạ thủ bị chấn thương tay thuận có thể chuyển sang tay không thuận và đạt điểm tuyệt đối chỉ trong vài ngày là một kỳ tích.
Kết thúc buổi tập, Hạo Nhiên đi về phía Gia Tuệ, mồ hôi ướt đẫm áo thun. Anh tháo tai nghe cho cô, ánh mắt tràn đầy sự tự hào: "Em thấy sao?"
Gia Tuệ mỉm cười, ánh mắt lấp lánh: "Rất ngầu. Hạo đại thần, anh vừa dạy tôi một bài học. Đôi khi, đổi một góc nhìn khác, thế giới sẽ mở ra một lối đi mới."
Chiều hôm đó, cô đưa anh đến gara riêng của mình. Không phải để đua, mà để vẽ. Cô trải một tấm toan khổng lồ lên sàn, rồi đưa cho anh một lọ sơn màu bạc.
"Hôm nay, chúng ta sẽ vẽ về tốc độ bằng sự tĩnh lặng của anh."
Hạo Nhiên cầm lọ sơn, lần này anh không ngần ngại. Anh dùng tay trái tạt một đường mạnh mẽ lên mặt toan, dứt khoát như một phát súng 10 điểm. Gia Tuệ nối tiếp bằng những đường cong mềm mại của màu đỏ và xanh.
Họ làm việc bên nhau trong tiếng nhạc không lời du dương. Không có sự thúc ép của gia đình, không có áp lực của huy chương. Chỉ có hai linh hồn đang tự chữa lành cho nhau qua từng nét vẽ và nhịp thở.
Đến tối, bức tranh hoàn thành. Nó là sự hòa quyện tuyệt vời giữa sự mạnh mẽ của kim loại và sự mềm mại của ánh sáng. Hạo Nhiên nhìn bức tranh, rồi nhìn cô gái đang cười rạng rỡ với những vệt màu dính trên mũi, anh đột ngột cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô.
"Cảm ơn em, Gia Tuệ. Vì đã cho tôi thấy thế giới không chỉ có hai màu đen trắng."
Gia Tuệ sững sờ, tim đập như đánh trống trận. Cô nhận ra, bản hợp đồng một năm kia dường như đã không còn hiệu lực nữa rồi. Bởi vì, trái tim cô đã tự nguyện bị "xạ thủ" này bắt làm tù binh.