MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTia Sáng Trong Tâm NgắmChương 8: CHIẾC ÁO GIÁP MANG TÊN HẠO NHIÊN

Tia Sáng Trong Tâm Ngắm

Chương 8: CHIẾC ÁO GIÁP MANG TÊN HẠO NHIÊN

549 từ · ~3 phút đọc

Chủ nhật tại Lâm gia không bao giờ là một ngày nghỉ thực sự. Đó là một buổi yến tiệc trá hình để phô diễn sự hào nhoáng của một gia tộc có bề dày nghệ thuật. Lâm Gia Tuệ mặc một chiếc váy nhung đen cổ điển, đứng cạnh Hạo Nhiên trong sảnh chính. Sự xuất hiện của anh — một vận động viên quốc gia với khí chất chính trực và trầm mặc — như một luồng gió lạ làm dịu đi cái không khí nồng mùi tiền bạc và hư vinh.

"Gia Tuệ, ta nghe nói dạo này cháu ít vẽ chân dung truyền thống, lại đi theo đuổi những thứ trừu tượng kỳ quái?" Ông nội Lâm — Lâm Chấn vừa nhấp trà vừa hỏi, ánh mắt sắc lẹm như muốn nhìn thấu tâm can cháu gái. "Hơn nữa, chuyện cháu tụ tập ở những nơi đua xe không đứng đắn, tốt nhất nên kết thúc ở đây. Cháu sắp là vợ của Hạo gia rồi."

Không khí trong phòng khách đột ngột đông cứng lại. Gia Tuệ siết chặt ly nước, đôi mắt mèo thoáng hiện lên sự phản kháng nhưng lại bị sự áp đặt từ nhỏ của gia đình kìm nén. Cô định lên tiếng, nhưng một bàn tay to lớn, ấm áp đã bao phủ lấy bàn tay đang run rẩy của cô.

Hạo Nhiên thong thả đặt tách trà xuống, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực: "Thưa ông Lâm, về việc vẽ tranh, cháu cho rằng nghệ thuật không nên có ranh giới. Những bức tranh gần đây của Gia Tuệ mang hơi thở của sự sống, đó mới là thứ giúp cô ấy chạm đến đỉnh cao. Còn về việc đua xe..."

Anh dừng lại một chút, nhìn sang Gia Tuệ bằng ánh mắt dịu dàng hiếm thấy: "Đó không phải là tụ tập không đứng đắn. Đó là cách cô ấy rèn luyện phản xạ và tìm kiếm cảm hứng. Với tư cách là vị hôn phu, cháu ủng hộ mọi sở thích của cô ấy. Nếu ông lo lắng về sự an toàn, cháu sẽ là người hộ tống cô ấy mỗi đêm."

Lâm Chấn sững sờ. Ông không ngờ một người nổi tiếng là quy tắc và khô khan như Hạo Nhiên lại đứng ra bênh vực cho sự nổi loạn của Gia Tuệ.

"Hạo Nhiên, cháu không biết đấy thôi, con bé này..."

"Cháu biết rất rõ cô ấy là ai." Hạo Nhiên cắt lời, một hành động cực kỳ hiếm hoi và táo bạo đối với tiền bối. "Cô ấy là một họa sĩ tài năng và là một người phụ nữ có đam mê. Lâm gia không cần một con búp bê vẽ tranh, và cháu cũng không cần một người vợ chỉ biết phục tùng. Cháu cần Lâm Gia Tuệ — người đã dạy cháu cách cầm súng bằng tay trái khi cháu tuyệt vọng nhất."

Buổi tiệc kết thúc sớm hơn dự kiến. Trên đường về, Gia Tuệ nhìn bóng nghiêng của Hạo Nhiên dưới ánh đèn đường. Lòng cô trào dâng một cảm giác chưa từng có. Anh không chỉ là vị hôn phu trên giấy tờ, anh đang thực sự trở thành chiếc áo giáp che chắn cho linh hồn đang đầy sẹo của cô.