MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTia Sáng Trong Tâm NgắmChương 9: PHÁT SÚNG CỦA SỰ TỰ DO

Tia Sáng Trong Tâm Ngắm

Chương 9: PHÁT SÚNG CỦA SỰ TỰ DO

460 từ · ~3 phút đọc

Tin đồn về việc "Thần súng" Hạo Nhiên bị chấn thương tay phải bắt đầu rò rỉ ra ngoài giới truyền thông thể thao. Tại trung tâm huấn luyện, bầu không khí trở nên nặng nề. Các đối thủ bắt đầu công kích, cho rằng thời đại của Hạo Nhiên đã chấm dứt.

"Anh đừng nghe họ." Gia Tuệ mang theo bảng vẽ tới sân tập. Cô nhìn thấy Hạo Nhiên đang đứng một mình trên đường bắn, chiếc băng gạc ở tay phải trông thật chói mắt.

"Họ nói đúng một nửa, Gia Tuệ." Hạo Nhiên trầm ngâm. "Tay phải của tôi có thể hồi phục, nhưng sự tĩnh lặng tuyệt đối trong tâm trí tôi đã bị phá vỡ. Tôi không còn thấy mục tiêu đơn thuần là một cái bia nữa."

Gia Tuệ mỉm cười, cô lấy từ trong túi ra một lọ màu đỏ rực, quệt một vệt lên tấm bia bắn số 10 của anh. "Vậy thì đừng coi nó là mục tiêu. Hãy coi nó là một vệt màu. Anh không bắn để ghi điểm, anh bắn để hoàn thành bức tranh của chúng ta."

Hạo Nhiên nhìn vệt màu đỏ rực giữa vòng tròn đen trắng. Đột nhiên, mọi áp lực về huy chương, về danh tiếng đều tan biến. Anh nâng súng bằng tay trái, nhắm mắt lại để cảm nhận nhịp đập của trái tim mình hòa cùng nhịp thở của Gia Tuệ đang đứng phía sau.

Đoàng!

Viên đạn xuyên qua vệt màu đỏ, trúng ngay tâm 10. Tiếp theo là những phát súng liên tiếp, dứt khoát và điêu luyện. Các vận động viên khác dừng lại, sững sờ nhìn màn trình diễn của một người "đã hết thời". Hạo Nhiên không dùng tay thuận, anh dùng ý chí và sự tự do mà Gia Tuệ đã ban cho mình.

"Gia Tuệ, triển lãm sắp tới của em, tôi muốn là người đầu tiên đặt mua bức tranh chủ đề 'Tốc độ'." Hạo Nhiên hạ súng, quay lại nhìn cô.

"Anh lấy tiền đâu ra mà mua? Tranh của tôi đắt lắm đấy." Cô trêu chọc.

"Tôi dùng toàn bộ tiền thưởng của giải quốc gia sắp tới để đặt cọc. Vì tôi biết, bức tranh đó vẽ tôi."

Khoảnh khắc đó, giữa mùi thuốc súng nồng đậm và mùi sơn dầu thoang thoảng, họ nhận ra nghề nghiệp của họ tuy khác biệt nhưng lại có cùng một bản chất: Đó là sự hy sinh thầm lặng để đổi lấy một giây phút huy hoàng nhất. Hạo Nhiên không còn là một cỗ máy bắn súng, và Gia Tuệ không còn là một họa sĩ u sầu. Họ là những chiến binh đang chiến đấu cho sự nghiệp của chính mình dưới sự cổ vũ của người kia.