Triển lãm tranh cá nhân của Lâm Gia Tuệ chính thức khai mạc tại bảo tàng nghệ thuật Lâm Hải. Đây là bước ngoặt lớn nhất trong sự nghiệp của cô. Tuy nhiên, cùng lúc đó, giải vô địch bắn súng thế giới cũng bước vào vòng loại cuối cùng.
Đêm trước sự kiện, Gia Tuệ không ngủ được. Cô ngồi trong căn hầm chứa xe motor, bàn tay mơn trớn trên lớp vỏ kim loại của chiếc Kawasaki. Cô biết, ngày mai Lâm gia sẽ dùng triển lãm này để ép cô tuyên bố giải nghệ đua xe và chính thức cử hành hôn lễ.
Hạo Nhiên bước xuống hầm xe, tay cầm một chiếc khăn choàng cổ. "Lại lo lắng sao?"
"Hạo Nhiên, nếu ngày mai tôi không còn là Lâm tiểu thư hoàn mỹ của Lâm gia, anh còn muốn hôn ước này không?" Gia Tuệ ngước mắt nhìn anh, đôi mắt long lanh trong bóng tối.
Hạo Nhiên không trả lời bằng lời nói. Anh bước tới, kéo cô đứng dậy và đặt một nụ hôn sâu lên môi cô. Nụ hôn mang theo vị bạc hà mát lạnh và sự chiếm hữu mạnh mẽ. Đây không phải là nụ hôn của một bản hợp đồng, mà là sự thề nguyền của một người đàn ông dành cho người phụ nữ của đời mình.
"Em có là ai đi chăng nữa, em vẫn là mục tiêu duy nhất mà tôi ngắm đến trong đời này." Anh thì thầm vào tai cô. "Ngày mai, em cứ việc tỏa sáng theo cách của em. Những mũi tên phía sau lưng, cứ để tôi đỡ."
Sáng hôm sau, triển lãm rực rỡ sắc màu. Giới thượng lưu Lâm Hải đổ dồn về bức tranh trung tâm: Một vận động viên bắn súng đang tan chảy thành những mảng màu rực rỡ trên một đường đua motor. Bức tranh mang tên "Tia Sáng Trong Tâm Ngắm".
Trong khi mọi người đang trầm trồ, Lâm Chấn bước lên sân khấu định tuyên bố tin hỷ. Nhưng đúng lúc đó, màn hình lớn của bảo tàng đột ngột chuyển sang kênh truyền hình trực tiếp thể thao.
Trên màn hình, Hạo Nhiên vừa hoàn thành phát súng cuối cùng bằng tay trái, đạt số điểm kỷ lục thế giới. Phóng viên hỏi anh về bí quyết thành công, anh nhìn thẳng vào ống kính, giơ bàn tay trái đang đeo chiếc vòng tay bằng lụa đỏ mà Gia Tuệ đã tặng: "Bí quyết của tôi là người họa sĩ đã vẽ nên trái tim tôi. Gia Tuệ, triển lãm thành công nhé!"
Cả khán phòng triển lãm chấn động. Lâm Chấn tái mặt, còn Gia Tuệ đứng giữa đám đông, nước mắt rơi lã chã nhưng miệng lại mỉm cười hạnh phúc.
Cơn bão dư luận và gia tộc sắp đến, nhưng họ không còn sợ hãi. Bởi vì giờ đây, xạ thủ đã có màu vẽ của mình, và họa sĩ đã có họng súng bảo vệ mình.