MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTia Sáng Trong Tâm NgắmChương 11: CĂN HỘ 60 MÉT VUÔNG

Tia Sáng Trong Tâm Ngắm

Chương 11: CĂN HỘ 60 MÉT VUÔNG

614 từ · ~4 phút đọc

Sau sự kiện tại triển lãm, Lâm Chấn - ông nội của Gia Tuệ - đã nổi trận lôi đình. Toàn bộ thẻ ngân hàng của cô bị khóa, chiếc xe SUV sang trọng bị thu hồi, ngay cả những mối quan hệ trong giới nghệ thuật cũng bị gia tộc gây sức ép để cô lập cô. Lâm gia muốn cô hiểu rằng: Không có gia tộc, cô chẳng là ai cả.

Hạo Nhiên cũng không khá khẩm hơn. Việc anh tự ý công khai chuyện tình cảm và thừa nhận chấn thương ngay trên sóng truyền hình khiến ban huấn luyện đội tuyển quốc gia phải họp khẩn. Anh bị đình chỉ thi đấu tạm thời để điều tra về mức độ phục hồi của tay phải và tâm lý thi đấu.

Trong cơn bão ấy, họ dọn ra khỏi khu biệt thự cao cấp Thủy Mộc. Hạo Nhiên dùng số tiền tiết kiệm riêng mua một căn hộ cũ nằm trong một khu tập thể của các vận động viên về hưu. Căn nhà chỉ rộng 60 mét vuông, tường vôi đã hơi ngả vàng, nhưng cửa sổ nhìn thẳng ra sân vận động thành phố.

"Gia Tuệ, em có hối hận không? Từ tiểu thư Lâm gia trở thành vợ của một vận động viên đang bị đình chỉ, ở trong căn nhà cũ kỹ này." Hạo Nhiên vừa khuân chiếc giá vẽ cuối cùng vào nhà, mồ hôi thấm ướt vạt áo phông.

Gia Tuệ đang loay hoay lau dọn cửa sổ, cô quay lại, đôi mắt mèo lấp lánh ánh cười. Cô cầm chiếc cọ vẽ đã cũ, quệt một vệt màu vàng nắng lên bức tường vôi xám: "Anh nhìn xem, căn nhà này tuy nhỏ nhưng đầy ánh sáng. Ở Lâm gia, phòng vẽ của tôi rộng gấp năm lần thế này, nhưng bốn bức tường đều lạnh lẽo như băng. Hạo Nhiên, đây là lần đầu tiên tôi thấy mình được thực sự 'vẽ'."

Tối hôm đó, Hạo Nhiên lần đầu tiên xuống bếp. Một xạ thủ vốn chỉ quen với việc điều khiển súng, giờ đây lại vụng về cầm dao thái hành. Mùi khói bếp thoang thoảng quyện với mùi sơn dầu mới của Gia Tuệ tạo nên một bầu không khí "gia đình" đúng nghĩa.

"Ăn thôi, đầu bếp Hạo chỉ biết làm món trứng xào cà chua đơn giản nhất này thôi." Anh đặt bát cơm nóng hổi trước mặt cô.

Gia Tuệ nếm một miếng, vị chua ngọt thanh khiết lan tỏa nơi đầu lưỡi. Cô chợt nhận ra, hạnh phúc hóa ra không nằm ở những bữa tiệc rượu vang đắt tiền, mà nằm ở người ngồi đối diện mình trong căn bếp nhỏ hẹp này. Hạo Nhiên dùng đôi tay từng bắn rơi hàng nghìn huy chương để gắp thức ăn cho cô, ánh mắt anh nhìn cô tràn đầy sự nuông chiều và bao bọc.

Đêm đó, họ không ngủ được. Họ nằm trên chiếc nệm đặt trực tiếp dưới sàn nhà, qua cửa sổ có thể thấy ánh đèn sân vận động rực rỡ. Hạo Nhiên nắm lấy tay Gia Tuệ, tay trái anh đan chặt vào tay phải cô.

"Tôi sẽ không để em chịu khổ lâu đâu. Giải vô địch thế giới sắp tới, tôi sẽ dùng tay trái để mang về vinh quang mà không ai có thể phủ nhận."

"Và tôi cũng sẽ dùng cọ vẽ để chứng minh cho ông nội thấy, Lâm Gia Tuệ không cần họ Lâm vẫn là một họa sĩ tài năng."

Dưới ánh trăng khuyết, hai linh hồn bị gia tộc ruồng bỏ đang sưởi ấm cho nhau bằng những ước mơ nghề nghiệp mãnh liệt nhất.