Để trang trải cuộc sống và mua những loại màu vẽ đắt tiền từ Đức, Gia Tuệ không thể chỉ ngồi chờ bán tranh. Cô quyết định đăng ký tham gia giải đua Motor Cup Trung Quốc dành cho nữ chuyên nghiệp — một sân chơi chính thống mà trước đây Lâm gia tuyệt đối cấm cô bén mảng tới.
Ngày thi vòng loại, Hạo Nhiên đi cùng cô. Anh mặc chiếc áo khoác gió màu đen, đội mũ lưỡi trai thấp, thầm lặng đứng ở khu vực hậu cần. Sự hiện diện của một "Thần súng" ở đường đua motor khiến không ít người xì xào, nhưng anh chẳng bận tâm. Anh đang bận kiểm tra áp suất lốp xe cho cô.
"Gia Tuệ, đường đua này khác với đường đèo núi Phượng Hoàng. Nó có quy tắc, nhưng cũng có những cạm bẫy tâm lý. Đừng cố vượt ở những góc hẹp nếu không chắc chắn." Hạo Nhiên dặn dò, tay anh vỗ nhẹ lên mũ bảo hiểm của cô.
"Yên tâm đi, xạ thủ của tôi. Anh ngắm bắn mục tiêu, còn tôi ngắm nhìn vạch đích." Cô nháy mắt khiêu khích.
Tiếng súng lệnh vang lên — thứ âm thanh mà Hạo Nhiên vốn dĩ quá quen thuộc, nhưng lần này nó không báo hiệu viên đạn bay đi, mà báo hiệu người con gái anh yêu lao vào vòng xoáy tốc độ.
Gia Tuệ như một tia chớp màu xanh lục rạch ngang đường đua đen kịt. Cô không còn là tiểu thư khuê các mềm yếu, cô là một chiến binh. Ở vòng đua thứ 5, một đối thủ cố tình ép xe cô vào lề cỏ để vượt lên. Hạo Nhiên đứng trên khán đài, bàn tay anh siết chặt vào lan can sắt đến mức nổi gân xanh. Anh có thể bình tĩnh khi đối mặt với tấm bia cách xa hàng chục mét, nhưng anh không thể bình tĩnh khi thấy cô gặp nguy hiểm.
Tuy nhiên, Gia Tuệ đã cho anh thấy sự kiên cường của một họa sĩ. Cô dùng tư duy hình khối để phân tích khoảng trống, bất ngờ nghiêng xe một góc 45 độ, lướt qua đối thủ chỉ trong một tích tắc. Tiếng hò hét vang dội cả khán đài.
Kết thúc cuộc đua, Gia Tuệ về nhất vòng loại. Khi cô tháo mũ bảo hiểm, mồ hôi làm bết những sợi tóc mai, gương mặt đỏ bừng vì nhiệt độ và phấn khích. Hạo Nhiên đã đợi sẵn ở vạch đích, anh lập tức choàng chiếc khăn tắm lớn lên người cô, rồi nhấc bổng cô lên giữa những ánh đèn flash của phóng viên.
"Em làm tốt lắm, Gia Tuệ."
"Hạo Nhiên, tôi thắng rồi! Tiền thưởng lần này đủ để chúng ta trả tiền thuê nhà nửa năm và mua cho anh bộ tản nhiệt súng mới đấy!"
Anh cười, nụ cười hiếm hoi tỏa nắng: "Tôi không cần tản nhiệt súng, tôi chỉ cần em bình an."
Buổi tối hôm đó, một hãng xe lớn đã ngỏ lời mời Gia Tuệ làm đại diện hình ảnh cho dòng xe mới. Nghề nghiệp đua xe mà gia tộc coi là "vô loài" cuối cùng đã mang lại cho cô sự tự chủ đầu tiên về tài chính. Gia Tuệ nhận ra, khi cô dũng cảm theo đuổi đam mê, thế giới tự khắc sẽ nhường đường.