Trong khi Gia Tuệ bắt đầu gặt hái thành công trên đường đua, Hạo Nhiên lại bước vào giai đoạn khổ luyện khắc nghiệt nhất đời mình. Tay phải của anh cần thời gian hồi phục, nhưng giải vô địch thế giới chỉ còn cách hai tháng. Anh quyết định đặt cược tất cả vào tay trái — một tay chưa từng cầm súng thi đấu chính thức.
Mỗi ngày, Hạo Nhiên dành 10 tiếng tại trường bắn bỏ hoang ngoại ô. Anh không muốn sự chú ý của báo chí làm phiền. Gia Tuệ trở thành người bạn đồng hành duy nhất. Cô mang theo bảng vẽ, ngồi cách anh vài mét, âm thầm quan sát từng cử động nhỏ nhất của anh.
"Pạch... Pạch..." Tiếng súng khô khốc vang lên giữa không gian vắng lặng.
Điểm số của tay trái vẫn dao động ở mức 9.5 - 9.6. Với một xạ thủ bình thường, đó là điểm số tốt, nhưng với Hạo Nhiên, đó là thất bại. Anh cần sự tuyệt đối.
"Anh đang cố bắt tay trái bắt chước tay phải." Gia Tuệ đột ngột lên tiếng khi thấy anh dừng lại lau mồ hôi. "Hạo Nhiên, tay trái gần tim hơn. Anh đừng dùng lý trí để điều khiển nó, hãy dùng cảm xúc."
Hạo Nhiên nhìn cô, ánh mắt mệt mỏi: "Cảm xúc chỉ làm viên đạn bay lệch, Gia Tuệ."
"Vậy hãy nhìn bức tranh này xem." Cô đưa cho anh bản ký họa cô vừa vẽ.
Trong tranh, Hạo Nhiên không phải là một pho tượng đá lạnh lẽo. Cô vẽ anh với những đường nét mềm mại, chung quanh là những luồng khí xoáy đại diện cho nhịp thở. Cô tập trung vào đôi mắt anh — nơi chứa đựng sự khao khát bảo vệ gia đình nhỏ của họ.
"Anh bắn không phải vì huy chương cho quốc gia nữa, anh bắn vì sự tự do của chúng ta. Tay trái của anh không phải là công cụ, nó là nơi chứa đựng tình yêu của anh dành cho tôi. Hãy để phát súng đó mang theo hơi ấm này."
Hạo Nhiên lặng đi. Anh cầm súng lên một lần nữa. Lần này, anh không cố ép cơ bắp phải căng ra. Anh thả lỏng vai, nhắm mắt lại trong 3 giây, hình ảnh Gia Tuệ cười rạng rỡ trên đường đua hiện lên.
Đoàng!
Viên đạn găm thẳng vào chính giữa tâm 10, một lỗ thủng hoàn hảo đến mức không thể tin được.
"Trúng rồi." Gia Tuệ reo lên.
Suốt một tháng sau đó, Hạo Nhiên như một con mãnh thú thức tỉnh. Anh không chỉ lấy lại phong độ mà còn tạo ra một phong cách bắn súng hoàn toàn mới: Phóng khoáng, tự tin và đầy cảm xúc. Ban huấn luyện quốc gia khi đến thăm buổi tập kín đã hoàn toàn bị thuyết phục. Họ quyết định khôi phục tư cách thi đấu của anh, đồng thời chọn anh làm đội trưởng dẫn đoàn đi Thụy Sĩ tham dự giải thế giới.
Tối trước ngày lên đường, Hạo Nhiên giúp Gia Tuệ hoàn thiện bức tranh lớn mang tên "Sự tĩnh lặng của tốc độ". Bức tranh mô tả một viên đạn đang bay xuyên qua một đóa hồng đen rực cháy.
"Nếu tôi đoạt giải, em muốn gì nhất?" Hạo Nhiên ôm cô từ phía sau, cằm tựa lên vai cô.
Gia Tuệ xoay người lại, vòng tay qua cổ anh: "Tôi muốn anh đứng trước truyền thông thế giới, nói rằng anh là chồng của họa sĩ Lâm Gia Tuệ. Và chúng ta sẽ tổ chức một đám cưới trên đường đua, không có sự sắp đặt của bất kỳ gia tộc nào."
"Được, tôi hứa với em."
Hạo Nhiên hôn sâu lên môi cô, một nụ hôn của sự thề ước và vinh quang sắp tới. Họ đã đi qua những ngày tăm tối nhất, và giờ đây, ánh sáng từ tâm ngắm đang dẫn lối cho họ đến với đỉnh cao của cả tình yêu và sự nghiệp.