MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTia Sáng Trong Tâm NgắmChương 14: CHUYẾN BAY ĐẾN GENEVA

Tia Sáng Trong Tâm Ngắm

Chương 14: CHUYẾN BAY ĐẾN GENEVA

561 từ · ~3 phút đọc

Sân bay quốc tế Thủ đô Bắc Kinh vào một buổi sáng mùa đông lạnh giá, tuyết bắt đầu rơi nhẹ trên những cánh máy bay. Hạo Nhiên mặc bộ đồng phục của đội tuyển quốc gia Trung Quốc, vai đeo túi đựng súng chuyên dụng, khí chất lãnh đạm và kiên định thường thấy đã quay trở lại. Nhưng lần này, bên cạnh anh không còn là sự cô độc.

Lâm Gia Tuệ mặc chiếc áo măng tô màu đỏ rượu vang, đứng bên cạnh anh trong khu vực chờ dành cho vận động viên. Cô không đi với tư cách người nhà, mà đi với tư cách là "Họa sĩ tâm lý đồng hành" – một vị trí mà ban huấn luyện đã đặc biệt phê duyệt sau khi chứng kiến cách cô giúp Hạo Nhiên tìm lại phong độ bằng tay trái.

"Anh có lo không?" Gia Tuệ vừa hỏi vừa chỉnh lại chiếc khăn len cho anh.

Hạo Nhiên nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô, đặt vào túi áo khoác của mình để sưởi ấm. "Có em ở đây, tâm ngắm của tôi chưa bao giờ vững vàng hơn thế."

Chuyến bay dài hơn mười tiếng đồng hồ là khoảng thời gian hiếm hoi họ được hoàn toàn tách biệt khỏi những thị phi tại quê nhà. Trong khoang hạng thương gia yên tĩnh, Hạo Nhiên không ngủ. Anh dùng tay trái luyện tập cảm giác lực bằng một quả bóng cao su nhỏ, trong khi Gia Tuệ phác thảo những gương mặt của các vận động viên trong đoàn vào cuốn sổ tay.

"Nghề của tôi là tìm kiếm sự hoàn hảo trong một khoảnh khắc tĩnh lặng." Hạo Nhiên khẽ nói khi nhìn vào bản vẽ của cô. "Còn nghề của em là lưu giữ sự hỗn loạn của cảm xúc. Gia Tuệ, tôi từng nghĩ chúng ta không cùng một thế giới."

Gia Tuệ tựa đầu vào vai anh, mùi hương bạc hà quen thuộc khiến cô thấy an lòng. "Thế giới nào cũng cần sự cân bằng, Hạo Nhiên. Anh là điểm tựa, tôi là dòng chảy. Không có anh, tôi sẽ lạc lối trong tốc độ. Không có tôi, anh sẽ đông cứng trong sự im lặng."

Khi máy bay hạ cánh xuống Geneva, cái lạnh của châu Âu đón chào họ. Nhưng ngay tại sảnh sân bay, một nhóm phóng viên quốc tế đã vây quanh. Một phóng viên người Đức đặt câu hỏi hóc búa: "Hạo Nhiên, có tin đồn anh bị phế tay thuận và phải dùng tay trái để thi đấu chữa cháy. Anh nghĩ mình có bao nhiêu cơ hội trước một xạ thủ hoàn hảo như Muller?"

Hạo Nhiên không hề nao núng. Anh đan chặt tay Gia Tuệ, nhìn thẳng vào ống kính: "Trong bắn súng, tay trái hay tay phải chỉ là công cụ. Thứ quyết định viên đạn là trái tim. Và trái tim tôi hiện tại đang ở trạng thái tốt nhất từ trước đến nay."

Câu trả lời đầy bản lĩnh ấy ngay lập tức trở thành tiêu đề nóng trên các trang báo thể thao quốc tế. Gia Tuệ nhìn bóng lưng cao lớn của người đàn ông bên cạnh, cô biết rằng, trận chiến này anh không chỉ đấu vì huy chương, mà còn đấu để bảo vệ niềm tin mà cô đã đặt vào anh.