MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTIỆM BÁN NẮNGChương 10

TIỆM BÁN NẮNG

Chương 10

1,032 từ

Khi Giai đoạn 1 dần khép lại, tình cảm giữa Lâm Diên và Tuệ An đã chín muồi như những đóa hoa mùa thu, chỉ chờ một cơn gió nhẹ để lan tỏa hương thơm của mình ra khắp không gian. Lâm Diên là một người đàn ông của hành động và chiều sâu, anh không chọn những lời tỏ tình bóng bẩy dưới ánh đèn sân khấu, mà quyết định gửi gắm tâm tình của mình vào một nơi đặc biệt nhất trong cuộc đời làm nghề của mình. Anh dành nhiều đêm để chế tác một ngăn kéo bí mật bên trong chiếc hộp đựng màu vẽ bằng gỗ sồi mà anh vẫn thường mang theo, một ngăn kéo nhỏ đến mức chỉ đủ chứa một lá thư và một kỷ vật nhỏ bé nhưng mang ý nghĩa vô cùng to lớn đối với cả hai. Đó là một buổi tối khi cơn mưa cuối mùa đang rỉ rả bên ngoài, tạo nên một bầu không khí riêng tư và ấm cúng tuyệt đối bên trong tiệm hoa nhỏ của Tuệ An.

Lâm Diên đẩy chiếc hộp màu về phía Tuệ An khi cô đang dọn dẹp lại bàn trà, ánh mắt anh nhìn cô vừa chứa chan hy vọng vừa có chút lo lắng của một chàng trai lần đầu biết yêu. Anh nói rằng bên trong chiếc hộp này có một bí mật mà anh đã cất giữ từ ngày đầu tiên bước chân vào tiệm hoa này, và anh muốn cô là người duy nhất được khám phá nó. Tuệ An hơi bất ngờ, cô chậm rãi mở từng ngăn kéo đựng màu sơn, cho đến khi chạm vào một gờ gỗ nhỏ ẩn giấu phía sau lớp nhung đỏ; một ngăn kéo nhỏ bật ra, để lộ một bức họa mini vẽ hình cô chủ tiệm hoa đang ôm một bó hoa khô dưới màn mưa. Phía sau bức họa là những dòng chữ được viết bằng mực tàu cực kỳ cẩn thận: "Gửi em, người đã bán nắng cho những ngày mưa của tôi. Cảm ơn em đã cho tôi thấy rằng ngay cả những điều đã cũ kỹ và vỡ vụn cũng xứng đáng được yêu thương một lần nữa. Liệu em có đồng ý để tôi phục hồi lại nụ cười của em suốt phần đời còn lại không?".

Tuệ An đọc đi đọc lại những dòng chữ ấy, đôi mắt cô nhòe đi vì những giọt nước mắt hạnh phúc mà từ rất lâu rồi cô không còn biết đến cảm giác ấy. Lời tỏ tình của Lâm Diên không chỉ là lời mời gọi vào một cuộc tình, mà là một lời hứa về sự chữa lành, một sự cam kết rằng anh sẽ ở bên cạnh để cùng cô đi qua mọi giông bão của cuộc đời. Cô nhìn anh, người đàn ông mang mùi hương gỗ và mưa, người đã kiên nhẫn đứng chờ ngoài cánh cửa trái tim cô cho đến khi cô sẵn sàng mở lối. Trong không gian nồng đượm mùi màu vẽ và những cánh hoa khô, Tuệ An không nói gì, cô chỉ lặng lẽ tiến lại gần và đặt một nụ hôn nhẹ lên mu bàn tay dính đầy màu vẽ của anh, một sự đồng ý im lặng nhưng mạnh mẽ hơn bất kỳ lời thề thốt nào.

Lâm Diên vỡ òa trong niềm vui sướng, anh nhấc bổng cô lên và xoay một vòng giữa tiệm hoa, khiến những nhành oải hương treo trên trần nhà khẽ đung đưa như đang chung vui với hạnh phúc của họ. Lời tỏ tình giấu trong ngăn kéo màu vẽ đã chính thức đánh dấu một cột mốc mới, biến họ từ hai người bạn đồng điệu thành một đôi tình nhân gắn bó sâu sắc về cả tâm hồn và lý tưởng sống. Đêm đó, cơn mưa ngoài kia dường như không còn lạnh lẽo nữa, mà nó trở thành một bản nhạc nền lãng mạn cho sự khởi đầu của một hành trình yêu thương đầy hứa hẹn. Họ ngồi bên nhau trên sàn gỗ, cùng nhau lên kế hoạch cho những ngày nắng sắp tới, khi mà tình yêu của họ sẽ được nuôi dưỡng bằng cả sắc màu của hội họa và hương thơm của cỏ cây.

Sự kiện này không chỉ khép lại những ngày tháng thăm dò đầu tiên mà còn mở ra một giai đoạn của sự cứu rỗi và mật ngọt, nơi họ sẽ cùng nhau tạo nên những kỷ niệm đẹp nhất để làm hành trang cho tương lai. Tuệ An nhận ra rằng, ngăn kéo màu vẽ ấy không chỉ chứa một lá thư, mà nó chứa đựng cả sự chân thành và lòng thủy chung của một người đàn ông vốn dĩ luôn coi trọng những giá trị vĩnh cửu. Cô cất giữ bức họa mini và lá thư ấy vào một chiếc hộp thiếc nhỏ, đặt ngay cạnh giường ngủ như một liều thuốc bình an cho mỗi đêm về. Giai đoạn 1 kết thúc trong sự viên mãn, khi hai mảnh đời cô độc đã thực sự tìm thấy bến đỗ, sẵn sàng cho những ngày tháng rực rỡ nhất của thanh xuân đang chờ đợi phía trước.

Mối tình của họ, bắt đầu từ một tiệm hoa không bán cho người lạ, giờ đây đã trở thành một câu chuyện về sự giao thoa kỳ diệu giữa những tâm hồn tìm thấy nhau trong bóng tối của quá khứ. Lâm Diên và Tuệ An, với chiếc cọ vẽ và những cánh hoa khô, đang cùng nhau viết nên những trang đầu tiên của một cuốn tiểu thuyết tình yêu mà ở đó, cái kết dù có ra sao thì quá trình yêu thương đã là một sự cứu rỗi hoàn hảo nhất. Ánh đèn trong tiệm hoa vụt tắt, chỉ còn lại ánh trăng lọt qua khe cửa, soi rọi lên chiếc hộp màu gỗ sồi vẫn còn mở rộng, như một biểu tượng cho sự cởi mở và tin tưởng tuyệt đối mà họ dành cho nhau từ nay và mãi mãi về sau.