MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTIỆM BÁN NẮNGChương 9

TIỆM BÁN NẮNG

Chương 9

897 từ

Sau cái ôm định mệnh giữa lòng thành phố, không gian trong tiệm hoa dường như đã thay đổi một cách kỳ diệu, không còn là sự tĩnh lặng của một nấm mồ ký ức mà trở thành một xưởng nghệ thuật của tình yêu. Lâm Diên bắt đầu mang hẳn một phần dụng cụ vẽ của mình sang tiệm hoa, biến góc cửa sổ nhìn ra ngõ nhỏ thành một không gian làm việc thứ hai, nơi anh có thể vừa phục hồi tranh, vừa ngắm nhìn Tuệ An đang tỉ mẩn với những loài thảo mộc. Mùi màu dầu hăng hắc, mùi dung môi phục chế hòa quyện với mùi hoa hồng khô đang được ướp hương, tạo nên một thứ hỗn hợp mùi hương đặc trưng mà sau này Tuệ An sẽ dùng cả đời để nhớ về. Họ sống trong một sự cộng hưởng âm thầm, nơi tiếng kéo tỉa cành của cô và tiếng cọ quẹt nhẹ trên toan của anh tạo nên một bản nhạc giao hưởng của sự lao động nghệ thuật đầy say mê.

Lâm Diên phát hiện ra rằng, những cánh hoa hồng khô mà Tuệ An gìn giữ không chỉ là vật trang trí, mà chúng mang những sắc độ màu sắc vô cùng tinh tế mà không loại màu công nghiệp nào có thể sao chép được. Anh bắt đầu nảy ra ý tưởng sử dụng những cánh hoa nghiền nát để pha trộn vào màu vẽ, tạo nên một chất liệu phục hồi tranh hoàn toàn mới, mang theo cả hương thơm và linh hồn của thực vật. Tuệ An đã dành cả một buổi chiều để giúp anh lựa chọn những cánh hồng có màu đỏ sẫm nhất, những đóa oải hương có sắc tím trung tính để anh thử nghiệm trên những mảng màu cổ đã phai. Hành động này không chỉ là sự hỗ trợ trong công việc, mà là cách họ hòa trộn cuộc đời vào nhau, nơi nghệ thuật phục hồi cái cũ của anh được nuôi dưỡng bởi sự sống đã hóa thạch trong những đóa hoa của cô.

Trong quá trình làm việc chung, họ bắt đầu chia sẻ những bí mật nghề nghiệp mà trước đây chưa từng nói với ai, như thể việc thấu hiểu kỹ thuật của đối phương là cách ngắn nhất để thấu hiểu trái tim nhau. Tuệ An dạy anh cách cảm nhận độ ẩm của cánh hoa qua đầu ngón tay để biết khi nào chúng đạt đến độ khô hoàn hảo nhất, còn Lâm Diên chỉ cho cô cách nhìn vào những vết nứt chân chim trên tranh để đọc được tâm trạng của người họa sĩ hàng trăm năm trước. Mỗi buổi chiều trôi qua là một sự bồi đắp thêm về niềm tin, khi họ nhận ra rằng cả hai đều đang làm một công việc giống nhau: níu giữ những vẻ đẹp sắp sửa tan biến vào hư không. Những cánh hoa hồng khô rụng xuống bàn vẽ của Lâm Diên, xen lẫn giữa những tuýp màu bóp dở, tạo nên một khung cảnh lộn xộn nhưng đầy ấm áp, một sự lộn xộn của hai cuộc đời đang bắt đầu đan cài vào nhau một cách không thể tách rời.

Lâm Diên thường xuyên dừng bút chỉ để ngắm nhìn Tuệ An khi cô đang tập trung làm việc, anh thấy ở cô một vẻ đẹp tĩnh lặng như những bức tượng cổ mà anh hằng tôn thờ, nhưng lại sống động và đầy hơi ấm. Anh bắt đầu vẽ những bức phác họa nhỏ về cô, không phải trên toan lớn mà trên những mảnh giấy nháp, giấu kín chúng vào giữa các trang sách như những báu vật riêng tư. Có những lúc, khi ánh nắng chiều chiếu xiên qua kẽ lá vào phòng, phủ lên người Tuệ An một lớp bụi vàng lấp lánh, Lâm Diên cảm thấy mình không cần phải phục hồi bất kỳ bức tranh nào nữa, bởi vì thực tại trước mắt anh đã là một kiệt tác hoàn mỹ nhất. Sự hiện diện của cô đã lấp đầy những khoảng trống cô độc trong tâm hồn anh, biến những sắc màu xám xịt của quá khứ thành những gam màu rực rỡ và đầy sức sống của hiện tại.

Về phía Tuệ An, cô cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt trong chính bản thân mình; cô không còn sợ hãi những ngày mưa bão nữa, vì cô biết sau lưng mình luôn có một bờ vai vững chãi và mùi hương gỗ thông quen thuộc. Những cánh hoa hồng khô giờ đây không còn là biểu tượng của sự tàn phai, mà chúng trở thành chất liệu cho những sáng tạo mới, cho một tình yêu đang lớn dần lên giữa những nét vẽ và hương hoa. Cô bắt đầu thêu những họa tiết hoa hồng lên những chiếc túi đựng cọ cho Lâm Diên, và anh đáp lại bằng việc vẽ tặng cô những nhãn tên hoa bằng kỹ thuật thư pháp cổ điển đầy tinh tế. Họ trao nhau những món quà nhỏ nhưng chứa đựng sự quan tâm sâu sắc, biến mỗi ngày trôi qua thành một lễ hội của sự thấu hiểu và trân trọng những giá trị giản đơn nhưng bền vững của cuộc đời.