MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTIỆM BÁN NẮNGChương 8

TIỆM BÁN NẮNG

Chương 8

1,065 từ

Rời khỏi không gian tĩnh lặng của tiệm hoa sau một buổi chiều đầy biến động, Lâm Diên quyết định dắt Tuệ An đi dạo phố đêm, một việc mà cô rất hiếm khi làm kể từ khi chọn lối sống ẩn dật. Thành phố về đêm lung linh với hàng vạn ánh đèn màu, tiếng còi xe và nhịp sống hối hả tạo nên một sự tương phản mạnh mẽ với sự u uất vừa diễn ra trong tâm hồn họ. Tuệ An bước đi bên cạnh anh, cảm thấy hơi lạ lẫm với cái không khí nhộn nhịp này, nhưng bàn tay đang nằm gọn trong túi áo măng tô của Lâm Diên lại mang đến cho cô một cảm giác an tâm đến lạ kỳ. Họ đi qua những con phố cổ, nơi những gánh hàng rong tỏa ra mùi thơm của ngô nướng và khoai vùi tro, thứ mùi hương của thực tại đang kéo cô trở lại với mặt đất sau khi vừa bay lơ lửng trong những tầng mây của nỗi đau quá khứ.

Họ dừng lại bên một cây cầu cổ bắc qua dòng sông chảy xuyên thành phố, nơi ánh đèn đường hắt xuống mặt nước tạo thành những dải lụa vàng lấp lánh như những vệt màu trên toan vẽ của Lâm Diên. Gió đêm từ sông thổi lên mang theo hơi nước mát lạnh, khiến Tuệ An khẽ rùng mình, và chính lúc đó, Lâm Diên đã không ngần ngại kéo cô vào lòng, trao cho cô một cái ôm đầu tiên đầy sự bảo bọc. Đó không phải là một cái ôm cuồng nhiệt của những đôi tình nhân trẻ tuổi, mà là một sự che chở, một lời cam kết thầm lặng rằng từ nay cô đã có một bến đỗ bình yên để tựa vào mỗi khi giông bão kéo về. Trong vòng tay của anh, Tuệ An nghe thấy tiếng nhịp tim của anh đập đều đặn, một nhịp đập vững chãi như những gốc gỗ già mà anh vẫn thường phục hồi, và cô cảm thấy mọi rào cản cuối cùng trong lòng mình đều hoàn toàn tan biến.

Cái ôm giữa phố đêm đông đúc như một điểm lặng tuyệt đối giữa bản giao hưởng ồn ào của thành phố, nơi hai linh hồn đơn độc cuối cùng đã tìm thấy nhau sau bao năm dài lạc lối. Tuệ An vùi mặt vào lớp áo dạ của anh, hít hà mùi hương gỗ thông hòa lẫn với vị mặn của gió đêm, cô cảm thấy mình nhỏ bé nhưng lại cực kỳ an toàn trong vòng tay ấy. Lâm Diên khẽ đặt cằm lên đỉnh đầu cô, đôi bàn tay anh siết nhẹ như muốn xua tan mọi nỗi sợ hãi còn sót lại trong tâm trí cô chủ tiệm hoa, anh thầm hứa với lòng mình sẽ dùng cả phần đời còn lại để bù đắp cho những mất mát mà cô đã phải gánh chịu. Giây phút ấy, thời gian dường như ngừng trôi, chỉ còn lại sự giao thoa của hai tâm hồn đang khao khát được chữa lành và được yêu thương một cách chân thành nhất.

Xung quanh họ, dòng người vẫn hối hả qua lại, những đôi tình nhân khác đang cười đùa hay chụp ảnh kỷ niệm, nhưng dường như chẳng có ai nhận ra sự thiêng liêng đang diễn ra giữa hai con người đứng lặng lẽ bên thành cầu. Đối với Lâm Diên và Tuệ An, cái ôm này chính là bước ngoặt quan trọng, là sự khẳng định rằng họ không còn là hai cá thể độc lập nữa mà đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc đời của nhau. Tuệ An cảm thấy những vết sẹo trong tim mình dường như không còn đau nhức nữa, chúng đang được bao phủ bởi một lớp mật ngọt của sự thấu hiểu và trân trọng. Cô nhận ra rằng việc mở lòng không hề đáng sợ như cô tưởng, trái lại, nó mang đến cho cô một sức mạnh mới để đối diện với thực tại và tin tưởng vào một tương lai có nắng ấm thay vì chỉ có những cơn mưa dài.

Khi họ buông nhau ra, gương mặt của cả hai đều thoáng một chút bối rối nhưng ngập tràn niềm vui sướng và hạnh phúc, một thứ hạnh phúc giản đơn nhưng vô cùng quý giá. Lâm Diên nhìn cô bằng đôi mắt chứa chan tình cảm, anh khẽ vuốt lại lọn tóc bị gió thổi bay trên trán cô và nói rằng thành phố này đêm nay bỗng nhiên đẹp hơn hẳn mọi khi vì có cô bên cạnh. Tuệ An mỉm cười, một nụ cười không còn mang theo bóng dáng của sự u sầu, cô thấy mình như được sinh ra một lần nữa trong tình yêu của anh, một tình yêu bắt đầu từ sự cứu rỗi và đang dần chuyển mình thành một sự gắn kết vĩnh cửu. Họ tiếp tục đi bên nhau trên những con phố khuya, bóng của hai người đổ dài trên mặt đường lát đá, hòa quyện vào nhau như hai vệt màu đẹp nhất trên một bức tranh đang dần hoàn thiện.

Chuyến đi dạo đêm ấy kết thúc khi họ quay trở về trước cửa tiệm hoa, nơi những nhành hoa khô vẫn lặng lẽ chờ đợi trong bóng tối. Lâm Diên chào tạm biệt cô bằng một nụ hôn nhẹ lên trán, để lại một dư vị ấm áp khiến Tuệ An đứng ngẩn ngơ mãi trên bậc thềm ngay cả khi dáng người anh đã khuất dần sau góc phố. Cô bước vào nhà, cảm nhận không gian quen thuộc giờ đây đã mang một màu sắc mới, tràn đầy sức sống và hy vọng, khác hẳn với vẻ tĩnh lặng buồn tẻ trước đây. Những cánh hoa khô dường như cũng đang mỉm cười với cô, và trong không gian vẫn còn vương vấn mùi gỗ và mưa của Lâm Diên, Tuệ An biết rằng mình đã thực sự tìm thấy nắng cho những ngày mưa của cuộc đời mình. Một chương mới đầy mật ngọt đang chờ đợi họ phía trước, nơi tình yêu sẽ là chất xúc tác mạnh mẽ nhất để phục hồi những trái tim đã từng vỡ vụn.