997 từ
Sự bình yên trong tiệm hoa vào những ngày sau buổi triển lãm bỗng chốc bị bao phủ bởi một tầng mây xám khi những ký ức mà Tuệ An luôn cố gắng vùi lấp bất ngờ trỗi dậy. Đó là một buổi chiều khi Lâm Diên mang đến một bộ dụng cụ phục hồi toan tranh cũ, vô tình trong số những tờ giấy báo lót dưới đáy hộp có một bản tin về vụ tai nạn liên hoàn trên cao tốc mười năm về trước. Tuệ An chỉ vô tình lướt mắt qua, nhưng hình ảnh chiếc xe nát vụn và dòng chữ về những nạn nhân không qua khỏi đã khiến hơi thở cô nghẹn lại, đôi bàn tay đang cầm bình trà bỗng run rẩy dữ dội. Đó chính là biến cố đã cướp đi gia đình cô, biến cô từ một tiểu thư sống trong nhung lụa thành một kẻ độc hành giữa nhân gian, chỉ dám kết bạn với hoa khô để không phải chứng kiến thêm bất kỳ sự mất mát nào nữa. Lâm Diên nhận ra sự biến đổi đột ngột trên khuôn mặt cô, anh vội vàng gạt tờ báo sang một bên nhưng sự im lặng chết chóc đã kịp bao trùm lên gian phòng, nơi mà chỉ vài phút trước đó còn tràn ngập sự ấm áp của những câu chuyện nghệ thuật.
Tuệ An không khóc, nhưng đôi mắt cô trống rỗng hệt như những đóa hoa oải hương bị hút cạn sức sống, cô ngồi thụp xuống chiếc ghế mây và ôm lấy đôi vai gầy guộc của mình. Quá khứ chưa bao giờ thực sự rời bỏ cô, nó chỉ tạm thời ẩn nấp sau mùi hương của những nhành hoa tươi và giờ đây, khi bị một chi tiết nhỏ nhặt đánh thức, nó lại cào xé trái tim cô bằng những móng vuốt sắc nhọn của sự ân hận. Cô kể cho Lâm Diên nghe về buổi chiều định mệnh đó, về việc cô đã bướng bỉnh đòi đi xem một buổi hòa nhạc để rồi khiến cha mẹ phải lái xe trong cơn mưa bão, dẫn đến thảm kịch mà cả đời này cô không thể tha thứ cho chính mình. Mỗi lời nói của cô đều mang theo sức nặng của hàng nghìn ngày đêm dằn vặt, và không gian tiệm hoa lúc này bỗng trở nên ngột ngạt đến mức ngay cả những nhành hoa khô cũng dường như đang cúi đầu mặc niệm cho nỗi đau quá lớn của cô chủ nhỏ.
Lâm Diên không cố gắng dùng những lời khuyên răn sáo rỗng để an ủi cô, anh hiểu rằng có những nỗi đau chỉ có thể được chữa lành bằng sự hiện diện tĩnh lặng thay vì những ngôn từ sáo rỗng. Anh ngồi xuống sàn gỗ cạnh chân cô, lặng lẽ lấy ra một mảnh toan cũ chưa vẽ gì, rồi bắt đầu dùng một thỏi than chì vẽ những nét vẽ nguệch ngoạc nhưng tràn đầy cảm xúc. Anh nói rằng trong thế giới của phục hồi tranh, người ta không bao giờ cố gắng xóa đi vết rách, mà họ học cách làm cho vết rách đó trở thành một phần lịch sử của tác phẩm, khiến nó có giá trị hơn bởi sự tồn tại mãnh liệt sau hư tổn. Anh chia sẻ về chính nỗi đau của mình, về người cha quá cố đã ra đi ngay trên bàn vẽ khi chưa kịp hoàn thành tâm nguyện cả đời, và cách anh đã phải học cách yêu những nét cọ dang dở đó như yêu chính hơi thở của mình. Sự đồng cảm của hai con người từng bị tổn thương sâu sắc tạo nên một luồng từ trường mạnh mẽ, giúp Tuệ An dần thoát ra khỏi cơn xoáy lốc của ký ức đen tối.
Căn phòng dần chìm vào bóng tối khi mặt trời khuất hẳn sau những dãy nhà cao tầng, nhưng lần này Tuệ An không cảm thấy sợ hãi bóng đêm như cô vẫn thường thấy mỗi khi một mình. Cô nhìn Lâm Diên, người đàn ông đang kiên nhẫn ngồi bên cạnh mình trong bóng tối, và nhận ra rằng sự xuất hiện của anh không chỉ để mang lại niềm vui, mà còn để giúp cô đối diện với những góc tối nhất của cuộc đời. Mùi hương gỗ trên người anh lúc này dường như nồng nàn hơn, nó giống như một loại linh dược giúp xoa dịu những vết thương lòng đang rỉ máu của cô, khiến cô cảm thấy mình không còn phải một mình gánh vác cả bầu trời kỷ niệm nặng nề. Quá khứ vẫn ở đó, nhưng nó không còn là một con quái vật đáng sợ, mà đã trở thành một phần của bức tranh đời người mà cô đang cùng Lâm Diên tỉ mẩn phục hồi lại từng mảng màu hạnh phúc.
Khi nhịp thở đã dần ổn định trở lại, Tuệ An khẽ đưa tay chạm vào bờ vai của Lâm Diên, một hành động thay cho lời cảm ơn vì sự bao dung và kiên nhẫn mà anh dành cho cô. Cô nhận ra rằng tình yêu của những người trưởng thành không chỉ là những buổi hẹn hò lãng mạn, mà còn là việc dám phô bày những vết sẹo xấu xí nhất cho nhau xem và cùng nhau tìm cách chung sống với chúng. Lâm Diên xoay người lại, nắm lấy bàn tay cô và hứa rằng anh sẽ không bao giờ để cô phải đối mặt với những cơn mưa ký ức một mình thêm lần nào nữa. Đêm hôm đó, tiệm hoa không bán cho người lạ đã thực sự trở thành một pháo đài của sự sẻ chia, nơi hai trái tim lỗi nhịp đang tìm thấy những nhịp đập đồng điệu đầu tiên giữa bộn bề đau thương của quá khứ.