1,042 từ
Để đáp lại lời mời của Lâm Diên, vài ngày sau, Tuệ An quyết định tổ chức một buổi triển lãm đặc biệt ngay tại tiệm hoa của mình, nhưng đối tượng thưởng lãm duy nhất chỉ có anh. Cô đã dành cả một đêm để sắp xếp lại những tác phẩm tâm huyết nhất của mình – không phải là những bình hoa tươi rực rỡ, mà là những tác phẩm nghệ thuật làm từ hoa khô, lá mục và những mẩu gỗ trôi dạt mà cô thu lượm được từ những chuyến đi lang thang một mình. Cô treo chúng lên bằng những sợi chỉ mảnh như tơ nhện, tạo cảm giác như những cánh hoa đang lơ lửng trong không trung, chờ đợi một cơn gió nhẹ để bắt đầu một điệu nhảy cuối cùng. Ánh đèn trong tiệm được điều chỉnh xuống mức thấp nhất, chỉ còn lại những ánh nến lung linh hắt bóng lên những mảng tường gỗ, tạo nên một bầu không khí huyền ảo và đầy bí ẩn.
Khi Lâm Diên bước vào tiệm hoa vào đúng giờ hẹn, anh đã hoàn toàn sững sờ trước khung cảnh trước mắt, một không gian mà anh thường ghé qua mỗi ngày giờ đây đã biến thành một bảo tàng của những ký ức được ướp hương. Anh chậm rãi bước đi giữa những hàng hoa treo, đôi bàn tay gầy thỉnh thoảng khẽ chạm vào một nhành nhài khô hay một đóa cẩm tú cầu đã phai màu sương khói. Tuệ An đứng ở góc phòng, lặng lẽ quan sát phản ứng của anh, lòng cô tràn đầy sự hồi hộp xen lẫn tự hào vì cuối cùng cô cũng đã đủ dũng cảm để phô bày thế giới nội tâm của mình. Lâm Diên không nói gì trong suốt mười phút đầu tiên, anh chỉ im lặng ngắm nhìn, ánh mắt anh lấp lánh sự kinh ngạc và thấu hiểu như cách anh vẫn nhìn những bức tranh cổ quý giá nhất.
Anh dừng lại trước một tác phẩm có tên là "Thời gian ngừng đọng", đó là một lồng kính nhỏ chứa một đóa hồng đỏ đã khô quắt nhưng vẫn giữ nguyên hình dáng kiêu hãnh ban đầu, xung quanh được bao bọc bởi những sợi dây thép mảnh như một sự bảo vệ tuyệt đối. Lâm Diên khẽ thốt lên rằng anh chưa bao giờ thấy ai có thể lưu giữ được linh hồn của cái chết một cách sống động và đẹp đẽ đến như vậy. Anh nhận ra rằng mỗi tác phẩm của Tuệ An đều là một lời tự sự về nỗi sợ bị lãng quên và khao khát được tồn tại vĩnh cửu trong tâm trí một ai đó. Buổi triển lãm nhỏ bé này thực chất là một cuộc đối thoại bằng hình ảnh, nơi Tuệ An dùng hoa để trả lời cho những câu hỏi về cuộc đời mà Lâm Diên đã đặt ra thông qua những bức tranh của mình.
Giữa không gian nồng đượm mùi nến và hương hoa khô, họ bắt đầu cùng nhau đi qua từng tác phẩm, Tuệ An khẽ kể cho anh nghe về hoàn cảnh ra đời của mỗi nhành hoa, về những ngày mưa cô đơn và cách mà cô đã tìm thấy niềm an ủi trong việc ướp giữ chúng. Lâm Diên lắng nghe như nuốt lấy từng lời, anh nhận thấy trong mỗi câu chuyện của cô đều có một phần bóng dáng của chính anh – một kẻ đi tìm sự bất tử trong những điều phù du. Sự gắn kết giữa họ lúc này đã vượt xa khỏi sự đồng cảm thông thường, nó trở thành một loại đức tin, nơi hai con người cô độc tin rằng họ đã tìm thấy người duy nhất trên thế giới có thể đọc hiểu được mật mã tâm hồn mình. Buổi triển lãm chỉ có hai người nhưng dường như chứa đựng cả một vũ trụ bao la của sự thấu cảm và sẻ chia.
Khi ngọn nến cuối cùng bắt đầu cháy lụi, để lại một mùi sáp thơm dịu nhẹ trong không trung, Lâm Diên quay sang nhìn Tuệ An và khẽ cầm lấy bàn tay cô, lần này không phải là một sự vô tình mà là một hành động đầy chủ đích và chắc chắn. Anh nói rằng sau buổi triển lãm này, anh thấy mình không còn cần phải tìm kiếm cảm hứng ở đâu xa xôi nữa, bởi vì chính cô và tiệm hoa này là tác phẩm nghệ thuật hoàn hảo nhất mà anh từng được chiêm ngưỡng. Tuệ An cảm thấy một niềm hạnh phúc dâng trào, một thứ cảm giác ấm áp lan tỏa từ lòng bàn tay anh vào tận tim mình, khiến cô nhận ra rằng sự cô đơn mà cô từng trân trọng bấy lâu thực chất chỉ là một sự chờ đợi cho khoảnh khắc này. Họ đứng đó, giữa những cánh hoa khô lơ lửng, cảm nhận được nhịp đập của thời gian đang trôi qua một cách dịu dàng và đầy hứa hẹn.
Đêm hôm đó, sau khi Lâm Diên rời đi, Tuệ An không dọn dẹp lại buổi triển lãm ngay mà vẫn để nguyên những nhành hoa lơ lửng ấy như một cách để giữ lại dư âm của sự hiện diện của anh. Cô ngồi xuống sàn gỗ, nhìn ra cửa sổ nơi ánh trăng đang chiếu rọi xuống ngõ nhỏ, và lần đầu tiên trong đời, cô không còn cảm thấy sợ hãi những cơn mưa dài hay sự tàn phai của thời gian. Cô biết rằng từ đây, mỗi nhành hoa khô trong tiệm sẽ không còn là một ký ức buồn bã, mà chúng sẽ là những minh chứng cho một tình yêu đang chớm nở, một tình yêu bắt đầu từ sự thấu hiểu cái đẹp trong những điều vỡ vụn. Buổi triển lãm chỉ có hai người đã kết thúc, nhưng nó lại mở ra một cuộc triển lãm lớn hơn của cuộc đời, nơi cô và Lâm Diên sẽ cùng nhau vẽ nên những mảng màu hạnh phúc nhất trên nền toan của sự thủy chung.