905 từ
Lời mời của Lâm Diên vào buổi chiều muộn hôm ấy không chỉ là một lời đề nghị bộc phát, nó mang theo sức nặng của một người muốn mở cánh cửa bí mật nhất trong tâm hồn mình để đón một người khác bước vào. Sáng hôm sau, khi màn sương mù đặc trưng của những ngày giao mùa vẫn còn bảng lảng trên những tán lá hồng cổ, Lâm Diên đã đứng trước cửa tiệm với một chiếc xe đạp cũ và một nụ cười hiền lành hơn thường lệ. Anh không đưa Tuệ An đến những xưởng vẽ hào nhoáng hay những phòng tranh hiện đại, mà dẫn cô đến một căn gác mái nằm sâu trong một khu tập thể cũ, nơi ánh sáng mặt trời chỉ có thể len lỏi qua những ô kính hình tròn như những con mắt của thời gian. Đó là nơi anh thực hiện những dự án phục hồi quan trọng nhất, một không gian tràn ngập mùi tinh dầu thông, mùi giấy cũ và cả mùi của những năm tháng bị lãng quên đang chờ được đánh thức.
Tuệ An bước vào căn gác mái với một sự rụt rè thành kính, cô cảm thấy như mình vừa bước xuyên qua một cánh cổng thời gian để đi vào một chiều không gian khác, nơi mọi thứ đều vận động chậm lại. Lâm Diên dẫn cô đến bên một chiếc giá vẽ lớn, trên đó đặt một bức tranh phong cảnh mờ ảo, nhưng thay vì nhìn trực tiếp, anh đưa cho cô một chiếc thấu kính đặc biệt được mài từ thạch anh tự nhiên. Anh khẽ đứng phía sau, hướng dẫn cô cách điều chỉnh tiêu cự để nhìn vào những lớp màu ẩn sâu bên dưới bề mặt của bức họa đã bị ố vàng theo năm tháng. Qua lăng kính ấy, thế giới mà Tuệ An vẫn thấy hàng ngày bỗng chốc vỡ tan thành hàng triệu điểm sáng li ti, những nét cọ mà mắt thường thấy là khô khốc bỗng trở nên sống động như những dòng chảy của đại dương, đầy ắp những câu chuyện về sự sinh tồn và lụi tàn.
Lâm Diên bắt đầu nói, giọng anh trầm ấm vang vọng trong không gian tĩnh lặng của căn gác, giải thích cho cô rằng thế giới này thực ra không hề đơn điệu như vẻ bề ngoài của nó. Anh bảo rằng mỗi người đều mang một lăng kính riêng, và lăng kính của anh chính là khả năng nhìn thấy vẻ đẹp trong những thứ đã vỡ vụn, là sự kiên nhẫn để nhặt nhạnh từng mảnh màu sắc bị thời gian lấy đi. Tuệ An đứng yên, cảm nhận hơi ấm từ sự hiện diện của anh ngay sát bên cạnh, cô thấy lòng mình mở ra một khoảng không gian rộng lớn chưa từng có. Cô nhận ra rằng bấy lâu nay cô chỉ nhìn thấy hoa khô là sự kết thúc, nhưng qua lăng kính của Lâm Diên, cô bắt đầu thấy chúng là sự bảo tồn tuyệt đối của một khoảnh khắc huy hoàng nhất. Sự đồng điệu về tâm hồn lúc này không còn là những suy đoán mơ hồ, mà nó hiển hiện rõ rệt như cách ánh sáng xuyên qua thạch anh, chiếu rọi vào những góc tối tăm nhất trong lòng cô.
Họ dành cả buổi sáng để cùng nhau soi rọi vào những chi tiết nhỏ nhất của cuộc sống, từ những đường vân trên một miếng gỗ mục cho đến cách mà bụi bẩn bám vào kẽ của những bức tượng thạch cao. Lâm Diên dạy cô cách quan sát sự chuyển động của bóng tối, cách mà một màu sắc có thể tự thay đổi sắc thái tùy thuộc vào tâm trạng của người nhìn. Tuệ An thấy mình như một đứa trẻ vừa học được cách nhìn lại thế giới từ đầu, một thế giới không còn đáng sợ hay cô độc, mà là một kho tàng của những điều diệu kỳ đang chờ được khám phá. Cô chợt hiểu rằng việc Lâm Diên để cô nhìn qua lăng kính của anh chính là cách anh trao cho cô chìa khóa để bước vào cuộc đời anh, một đặc ân mà có lẽ chưa từng có ai trước đó nhận được.
Khi mặt trời lên cao, chiếu những tia nắng gắt qua ô cửa tròn, Lâm Diên thu lại chiếc thấu kính và nhìn Tuệ An với một vẻ dò hỏi đầy trì mến. Anh hỏi cô cảm thấy thế nào khi thấy mọi thứ không còn nguyên vẹn nhưng lại rực rỡ hơn cả sự thật, và Tuệ An chỉ biết mỉm cười, một nụ cười mang theo cả sự nhẹ nhõm lẫn xúc động. Cô nói rằng cô đã thấy được sự sống trong sự tàn phai, và thấy được cả sự chân thành của anh giấu sau những nét vẽ tỉ mỉ kia. Đó là khoảnh khắc mà mọi rào cản giữa hai người hướng nội hoàn toàn sụp đổ, nhường chỗ cho một sự thấu cảm sâu sắc đến mức không cần đến ngôn từ để diễn đạt. Họ đứng đó, giữa căn gác mái đầy bụi bặm và ánh sáng, cảm nhận rõ ràng rằng cuộc đời mình từ nay về sau sẽ không bao giờ còn giống như trước nữa.