MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTIỆM BÁN NẮNGChương 4

TIỆM BÁN NẮNG

Chương 4

1,165 từ

Đối với một người đã quen với việc đối thoại cùng hoa và sự im lặng như Tuệ An, việc mở lời để bắt đầu một cuộc trò chuyện thực sự với một người đàn ông như Lâm Diên là một thử thách đầy cam go. Những buổi sáng tiếp theo, khi ánh nắng yếu ớt của mùa thu bắt đầu len lỏi qua những kẽ lá, cô thường đứng hồi lâu trước gương, tự tập cho mình những câu chào hỏi giản đơn nhất nhưng rồi lại thôi. Cô sợ rằng tiếng nói của mình sẽ làm vỡ tan cái không gian nghệ thuật đầy tôn nghiêm mà Lâm Diên tạo ra mỗi khi anh làm việc, hoặc tệ hơn, cô sợ mình sẽ để lộ ra sự khao khát được thấu hiểu. Tuy nhiên, sự tò mò về thế giới của người đàn ông mang mùi hương gỗ ấy đã chiến thắng nỗi sợ hãi, cô bắt đầu tìm cách tiếp cận anh bằng những điều nhỏ nhặt nhất, như một tách trà được pha đúng vị hay một nhành hoa được đặt khéo léo bên cạnh khay màu của anh.

Cách Tuệ An bắt đầu câu chuyện không phải bằng những lời xã giao sáo rỗng, mà bằng chính ngôn ngữ của những loài hoa mà cô am tường nhất. Một buổi sáng, khi Lâm Diên vừa đặt chân vào tiệm với đôi vai còn hơi ẩm nước mưa, cô đã đưa cho anh một nhành hoa lưu ly khô được ép phẳng phiu trong một mảnh giấy nến. Cô khẽ giải thích rằng loài hoa này mang ý nghĩa về sự ghi nhớ, và cô thấy màu xanh nhạt của nó rất hợp với mảng màu trời mà anh đang cố gắng tái hiện trong bức tranh cổ. Lâm Diên nhận lấy nhành hoa, ngón tay anh chạm nhẹ vào mặt giấy nến, và một nụ cười ấm áp hiếm hoi hiện lên trên gương mặt vốn luôn tĩnh lặng của anh. Anh bảo rằng sự tinh tế của cô khiến anh cảm thấy mình không còn là một kẻ độc hành trong hành trình tìm về quá khứ, và chính nhành hoa ấy đã giúp anh tìm ra cảm hứng để hoàn thiện những nét vẽ đang bị bế tắc.

Từ nhành hoa lưu ly ấy, những câu chuyện giữa họ bắt đầu tuôn chảy tự nhiên như những dòng suối nhỏ len lỏi qua kẽ đá, chậm rãi nhưng bền bỉ và đầy chân thành. Họ nói về những cuốn sách cũ đã sờn gáy, về những bản nhạc không lời mang âm hưởng của đại dương, và về cả những nỗi cô đơn mà cả hai đã phải chịu đựng trong suốt những năm tháng tuổi trẻ. Tuệ An nhận ra rằng, người hướng nội không cần những lời nói ồn ào để hiểu nhau, họ chỉ cần những khoảng lặng đồng điệu và sự hiện diện của đối phương là đủ để tạo nên một thế giới riêng tư. Lâm Diên kể cho cô nghe về tuổi thơ của anh trong những xưởng vẽ đầy bụi bặm của cha mình, nơi anh đã học được rằng cái đẹp không nằm ở sự hoàn hảo mà nằm ở cách người ta trân trọng những mảnh vỡ. Những câu chuyện của anh mở ra cho cô một lăng kính mới để nhìn nhận thế giới, một nơi mà ngay cả những điều tàn héo cũng mang trong mình một giá trị thiêng liêng.

Trong những cuộc đối thoại ấy, Tuệ An dần rũ bỏ được vẻ ngoài xa cách và lạnh lùng để lộ ra một tâm hồn nhạy cảm và đầy khao khát được yêu thương. Cô bắt đầu chia sẻ với anh về những giấc mơ viển vông, về việc cô muốn xây dựng một khu vườn nơi những loài hoa không bao giờ tàn, nơi thời gian đứng yên để người ta có thể sống mãi trong một khoảnh khắc hạnh phúc. Lâm Diên lắng nghe với tất cả sự trân trọng, thỉnh thoảng anh lại đưa tay điều chỉnh lại gọng kính, ánh mắt dịu dàng nhìn cô như thể cô chính là bức họa quý giá nhất mà anh từng được phục hồi. Sự thấu cảm này không cần đến những từ ngữ hoa mỹ, nó hiện hữu trong cách anh nhường cô một góc bàn sáng nhất, hay cách cô im lặng pha thêm trà khi thấy anh đang đắm chìm trong dòng suy nghĩ của mình. Họ đang học cách yêu thế giới này thông qua đôi mắt của đối phương, một quá trình chậm rãi nhưng vô cùng sâu sắc.

Sự kết nối giữa hai người ngày càng trở nên khăng khít đến mức đôi khi họ chỉ cần nhìn vào mắt nhau là có thể hiểu được người kia đang nghĩ gì. Tiệm hoa nhỏ bé lúc này không còn là nơi ẩn nấp của một người phụ nữ trốn chạy thực tại, mà đã trở thành một tổ ấm nhỏ của hai tâm hồn đang tìm thấy sự cứu rỗi trong nhau. Những cánh hoa khô dường như cũng tỏa ra một thứ hương thơm dịu nhẹ hơn, và mùi gỗ trong tiệm cũng trở nên ấm áp hơn mỗi khi có Lâm Diên hiện diện. Tuệ An nhận ra rằng việc bắt đầu một câu chuyện với người mình thương thực ra không hề khó như cô tưởng, nó chỉ đơn giản là việc ta dám bộc lộ những góc yếu mềm nhất của bản thân và tin tưởng rằng đối phương sẽ nâng niu chúng. Cánh cửa tiệm hoa giờ đây luôn mở rộng đón chờ người đàn ông của những cơn mưa, và Tuệ An biết rằng mình đã sẵn sàng cho một cuộc hành trình dài phía trước.

Khi hoàng hôn buông xuống và nhuộm vàng cả gian phòng, Lâm Diên dừng bút và nhìn về phía Tuệ An đang bận rộn cắm những nhành cúc họa mi vào bình sứ, anh khẽ hỏi cô rằng liệu cô có muốn thử nhìn thế giới qua lăng kính của anh một lần không. Câu hỏi ấy chứa đựng một lời mời gọi đầy ẩn ý, một lời đề nghị để cô bước chân vào thế giới nghệ thuật đầy mê hoặc nhưng cũng đầy thử thách của anh. Tuệ An dừng lại, cô nhìn anh và mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ nhất kể từ khi anh xuất hiện, và gật đầu đồng ý mà không cần đắn đo. Cô hiểu rằng đây không chỉ là một lời mời xem tranh, mà là khởi đầu cho một sự gắn kết sâu đậm hơn, nơi họ sẽ cùng nhau viết nên những chương mới cho cuộc đời mình giữa những sắc hoa và màu vẽ. Một chương mới đã thực sự mở ra, lấp lánh và đầy hy vọng như chính ánh nắng cuối ngày đang đậu lại trên vai họ.