1,046 từ
Những ngày tiếp theo, sự hiện diện của Lâm Diên tại tiệm hoa không còn là một sự xâm nhập lạ lẫm mà đã trở thành một phần của nhịp sống tĩnh lặng nơi đây. Anh thường mang theo những dụng cụ chuyên dụng, từ những chiếc cọ nhỏ xíu làm bằng lông thú đến những lọ hóa chất chiết xuất từ nhựa cây, chỉ để ngồi hàng giờ bên cạnh Tuệ An và tỉ mẩn với bức họa chân dung người phụ nữ cổ xưa. Bức tranh ấy vốn đã bị xé rách một đường dài ngang ngực, lớp toan cũ kỹ mục nát đến mức chỉ cần một cử động mạnh cũng có thể khiến nó tan biến thành bụi bặm của quá khứ. Tuệ An quan sát cách anh nâng niu những mảnh vụn màu sắc ấy, cô chợt thấy sự tương đồng kỳ lạ giữa công việc của anh và cách cô đang cố gắng gìn giữ hình hài của những đóa hoa đã qua thời rực rỡ. Trong không gian nồng đượm mùi dung môi và hương nhài khô, hai tâm hồn vốn dĩ luôn đứng bên lề của thực tại bỗng tìm thấy một điểm giao thoa vô hình nhưng đầy sức hút.
Cứ mỗi khi Lâm Diên đặt một nét cọ để nối lại những mảng màu đã mất, Tuệ An lại cảm thấy như có một sợi dây liên kết nào đó đang thắt chặt lại trong lòng mình, khiến cô không thể rời mắt khỏi anh. Có một lần, khi anh đang mải miết xử lý vết rách hiểm hóc nhất trên gương mặt của nhân vật trong tranh, bàn tay anh bỗng run nhẹ, khiến một giọt dung môi nhỏ xuống mép tranh. Tuệ An không kìm được đã đưa tay ra giữ lấy cổ tay anh, một hành động bột phát khiến cả hai đều khựng lại trong giây lát giữa không gian đặc quánh sự im lặng. Hơi ấm từ bàn tay cô truyền sang anh, phá vỡ cái lạnh lẽo của hơi nước đang bủa vây bên ngoài cửa sổ, và trong khoảnh khắc đó, mắt họ chạm nhau. Ánh mắt Lâm Diên không còn là vẻ trầm mặc thường thấy, mà nó chứa đựng một sự bối rối dịu dàng, một nỗi niềm chưa kịp đặt tên khiến nhịp tim của Tuệ An bỗng chốc trở nên loạn nhịp, phá vỡ sự bình thản mà cô đã dày công xây dựng suốt nhiều năm qua.
Khoảng cách giữa họ lúc này chỉ còn tính bằng gang tay, đủ gần để Tuệ An ngửi thấy mùi gỗ trầm tích tụ trên lớp áo len của anh và đủ gần để Lâm Diên nhìn thấy những đốm sáng li ti trong đôi mắt vốn luôn u buồn của cô chủ tiệm hoa. Anh không rút tay lại ngay, trái lại, anh khẽ xoay cổ tay để những ngón tay gầy của mình có thể chạm nhẹ vào lòng bàn tay cô như một lời cảm ơn thầm lặng. Tuệ An cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, cô vội vã thu tay về, giả vờ cúi xuống nhặt một cành hồng khô đã rụng cánh dưới sàn để che giấu sự thẹn thùng đang lan nhanh trên gò má. Sự rung động này đối với cô là một thứ gì đó vừa đáng sợ vừa quyến rũ, bởi nó đe dọa sẽ phá hỏng thế giới cô độc nhưng an toàn mà cô đã tự thiết lập cho mình. Bức tranh rách trên bàn vẫn nằm đó, như một minh chứng cho những tổn thương cần được chữa lành, và trái tim cô, lần đầu tiên sau một thập kỷ, đã biết đau đớn vì một nhịp đập lỗi chỗ.
Lâm Diên dường như cũng nhận ra sự biến chuyển trong không khí, anh chậm rãi đặt chiếc cọ xuống giá đỡ và nhìn ra màn mưa đang giăng lối bên ngoài ngõ nhỏ, giọng anh thấp xuống như đang tự sự với chính mình. Anh kể rằng bức tranh này đã đi qua ba thế kỷ, trải qua biết bao cuộc chiến và những lần di cư, nhưng nó vẫn tồn tại vì có những người đã dùng cả đời mình để bảo vệ nó khỏi sự tàn phá của thời gian. Anh nói rằng đôi khi những vết rách không làm cho bức tranh xấu đi, mà nó chính là bằng chứng của một sự tồn tại mãnh liệt, cũng giống như những vết sẹo trong tâm hồn con người. Tuệ An đứng yên lặng bên cạnh, cảm thấy từng lời anh nói như đang bóc tách những lớp vỏ bọc mà cô đã cố gắng khoác lên mình để trốn tránh thực tại. Cô hiểu rằng, người đàn ông này không chỉ đến để phục hồi một bức tranh cổ, mà dường như anh đang vô tình phục hồi lại cả những mảnh cảm xúc đã hóa thạch trong cô từ rất lâu rồi.
Buổi tối hôm đó, sau khi Lâm Diên đã rời đi và để lại tiệm hoa một khoảng không gian trống trải, Tuệ An ngồi lại một mình bên chiếc bàn gỗ vẫn còn vương mùi màu dầu. Cô đưa tay chạm vào vị trí mà tay anh đã từng đặt ở đó, cảm giác ấm áp dường như vẫn còn lưu lại trên mặt gỗ nhám và trong không gian vẫn còn phảng phất mùi gỗ thông nồng nàn. Cô tự hỏi liệu mình có đủ dũng cảm để mở lòng ra một lần nữa, để cho một người lạ bước vào và xáo trộn cuộc sống vốn đã quá đỗi bình yên của mình hay không. Những đóa hoa khô treo trên trần nhà khẽ đung đưa trong gió đêm, tạo nên những bóng hình kỳ ảo trên tường, hệt như những bóng ma của kỷ niệm đang trỗi dậy. Tuệ An biết rằng mình đã không còn có thể quay lại là cô gái của những ngày trước, bởi vì sự xuất hiện của Lâm Diên đã gieo xuống lòng cô một hạt mầm của sự mong chờ, một thứ ánh sáng yếu ớt nhưng đủ sức để sưởi ấm những ngày mưa dài sắp tới.