1,073 từ
Sự hiện diện của Lâm Diên trong cuộc đời Tuệ An giống như một vệt nắng ấm áp đột ngột xuyên qua lớp mây mù bao phủ tâm hồn cô suốt mười năm dài. Một buổi sáng thức dậy, thay vì cảm giác nặng nề thường thấy khi nghĩ về những mất mát quá khứ, cô thấy lòng mình nhẹ tênh khi nghe tiếng chim hót ngoài ban công và mùi hương của những đóa hồng vừa chớm nở trong vườn. Cô đứng trước gương, lặng lẽ ngắm nhìn khuôn mặt mình đã bắt đầu có lại những nét hồng nhuận, và một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu khiến cô mỉm cười: em bắt đầu yêu thế giới này lại rồi. Đó không phải là một lời tuyên bố hùng hồn, mà là một sự nhận thức âm thầm, một sự hòa giải giữa cô và cuộc đời vốn dĩ đã từng đối xử với cô thật khắc nghiệt. Cô nhận ra rằng thế giới này vẫn luôn đẹp đẽ, chỉ là bấy lâu nay cô đã tự đóng sập cửa lòng và từ chối nhìn thấy những tia sáng ấy.
Tuệ An bắt đầu thực hiện những thay đổi nhỏ trong tiệm hoa để chào đón niềm cảm hứng mới đang dâng trào trong lòng mình. Cô không còn chỉ bán hoa cho khách quen mà bắt đầu mở cửa rộng hơn, treo thêm những tấm biển nhỏ viết những lời nhắn nhủ yêu thương về sự sống và hy vọng. Những nhành hoa khô vẫn được giữ lại, nhưng giờ đây chúng được đặt cạnh những đóa hoa tươi rực rỡ, tạo nên một sự chuyển tiếp hài hòa giữa quá khứ và hiện tại, giữa sự tàn phai và sự sinh sôi. Khách hàng bắt đầu nhận thấy sự thay đổi ở cô chủ tiệm hoa, họ thấy cô nói cười nhiều hơn, sẵn sàng chia sẻ cách chăm sóc hoa và cả những câu chuyện truyền cảm hứng về việc tìm thấy niềm vui trong những điều bình dị nhất. Thế giới xung quanh cô bỗng chốc trở nên đầy màu sắc và âm thanh, không còn là một bức tranh xám xịt của sự cô độc như những năm tháng cũ.
Một chiều nọ, khi cùng Lâm Diên đi dạo qua một khu chợ hoa sầm uất, Tuệ An đã dừng lại trước một sạp bán hạt giống và mua rất nhiều loại hoa khác nhau về để gieo trồng. Cô nói với anh rằng cô muốn tự tay chăm sóc những mầm xanh từ khi chúng còn nằm trong lòng đất, để được chứng kiến sự kiên cường của sự sống vượt qua lớp bùn đen mà vươn lên đón nắng. Lâm Diên nhìn cô với ánh mắt đầy tự hào, anh hiểu rằng đây chính là dấu hiệu rõ nhất cho thấy Tuệ An đã thực sự bước ra khỏi vũng lầy của nỗi đau. Cô không còn sợ hãi việc phải nhìn thấy hoa tàn, vì cô đã hiểu được quy luật của thời gian và tin rằng mỗi sự kết thúc đều là khởi đầu cho một điều gì đó mới mẻ và tốt đẹp hơn. Câu nói "em yêu thế giới này" của cô thực chất là một lời cảm ơn gửi đến anh, người đã kiên nhẫn nắm tay cô dắt qua những ngày mưa bão.
Tình yêu với thế giới còn được Tuệ An thể hiện qua việc cô bắt đầu tham gia vào những hoạt động cộng đồng, như việc mang hoa đến tặng cho các trại trẻ mồ côi hay dạy trẻ em cách ép hoa khô làm thiệp. Cô thấy mình có ích và tìm thấy niềm vui trong việc lan tỏa vẻ đẹp của thiên nhiên đến với mọi người, thay vì chỉ giữ riêng cho mình trong không gian tiệm hoa tĩnh lặng. Mỗi khi nhìn thấy nụ cười của những đứa trẻ khi cầm trên tay nhành hoa cô tặng, Tuệ An lại cảm thấy trái tim mình như được lấp đầy bởi một loại năng lượng kỳ diệu. Cô không còn oán trách định mệnh đã cướp đi gia đình mình, thay vào đó, cô trân trọng những gì mình đang có ở hiện tại và dùng tình yêu thương để sưởi ấm cho những mảnh đời khác cũng từng chịu tổn thương như cô. Thế giới qua đôi mắt của cô giờ đây lấp lánh sự vị tha và lòng trắc ẩn.
Lâm Diên chính là người đã chứng kiến và cổ vũ cho mọi bước tiến của cô trên hành trình tìm lại tình yêu với cuộc sống. Anh thường tặng cô những cuốn sổ tay nhỏ để cô ghi lại những cảm xúc tích cực mỗi ngày, và cùng cô vẽ nên những viễn cảnh tươi sáng cho tương lai của cả hai. Có những tối, họ cùng nhau ngồi ngoài hiên tiệm hoa, nhìn lên bầu trời đầy sao và bàn luận về việc con người chỉ là một hạt cát nhỏ bé nhưng lại có sức mạnh phi thường để tạo ra hạnh phúc. Tuệ An tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm lan tỏa và thấy mình thật may mắn khi được gặp anh giữa hàng tỉ người trên thế giới này. Sự chữa lành đã hoàn tất một nửa, nhường chỗ cho những khát vọng và đam mê được cống hiến và yêu thương trọn vẹn hơn.
Hình ảnh Tuệ An đứng giữa vườn hoa rực rỡ vào một buổi sớm mai, ánh nắng nhuộm vàng mái tóc cô và nụ cười rạng rỡ nở trên môi khi cô thấy mầm non đầu tiên mà mình gieo trồng đã bắt đầu tách vỏ. Cô biết rằng chặng đường phía trước vẫn còn nhiều thử thách, nhưng với tình yêu của Lâm Diên và niềm tin mới vào cuộc đời, cô đã sẵn sàng để đón nhận tất cả. "Thế giới này, thực sự rất đáng để yêu," cô khẽ thì thầm với chính mình, và âm thanh ấy theo gió bay đi, hòa vào tiếng xôn xao của phố thị đang bắt đầu một ngày mới đầy năng lượng. Những ngày mưa cũ kỹ đã lùi xa, nhường chỗ cho một kỷ nguyên của nắng ấm và những hy vọng không bao giờ tắt trong trái tim người phụ nữ đã từng chọn cách lãng quên thế gian.