955 từ
Khi tình yêu đã đi qua những giai đoạn nồng cháy của sự khám phá, nó bắt đầu lắng đọng lại trong những điều bình dị nhất, và đối với Lâm Diên cùng Tuệ An, đó chính là những bữa cơm nhà tại căn bếp nhỏ phía sau tiệm hoa. Tuệ An vốn dĩ đã quen với việc ăn uống sơ sài qua ngày, nhưng từ khi có Lâm Diên, gian bếp vốn lạnh lẽo ấy bắt đầu đỏ lửa thường xuyên hơn, mang theo mùi thơm của gạo mới, vị nồng của gừng và hương vị thanh tao của những món canh rau vườn. Lâm Diên không phải là một đầu bếp chuyên nghiệp, nhưng anh có sự tỉ mỉ của một họa sĩ; anh thái rau củ đều tăm tắp hệt như cách anh chia bố cục cho một bức tranh, và cách anh nêm nếm gia vị cũng đầy sự chiêm nghiệm như cách anh pha trộn các sắc độ màu sắc. Những bữa cơm không có sơn hào hải vị, chỉ có đĩa cá kho tộ, bát canh cua đồng hay đĩa rau luộc xanh mướt, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh chữa lành kỳ diệu mà không thứ vật chất xa hoa nào sánh kịp.
Không gian bữa ăn luôn tràn ngập sự ấm cúng dưới ánh đèn vàng nhạt, nơi hai người ngồi đối diện nhau, thỉnh thoảng lại gắp cho nhau miếng ngon nhất như một thói quen dịu dàng của những người đã coi nhau là gia đình. Đối với Tuệ An, những bữa cơm này chính là sự phục hồi mạnh mẽ nhất cho những lỗ hổng trong tâm hồn cô, vì nó gợi lại cảm giác về sự sum vầy mà cô đã đánh mất từ lâu. Cô bắt đầu học cách chăm chút cho không gian ăn uống, thỉnh thoảng lại đặt một lọ hoa tươi nhỏ giữa bàn hoặc đốt một nén hương trầm nhẹ nhàng để không khí thêm phần thanh tịnh. Họ không còn bàn luận quá nhiều về những triết lý nghệ thuật cao siêu, mà thay vào đó là những mẩu chuyện vụn vặt về việc nhành cây ngoài ngõ vừa đâm chồi, hay việc một vị khách quen vừa ghé tiệm kể về niềm vui nhỏ của họ. Sự bình dị ấy chính là chất keo gắn kết bền chặt nhất, biến mỗi bữa cơm thành một nghi thức tâm linh để họ nạp lại năng lượng sau một ngày dài làm việc.
Lâm Diên thường xuyên khen ngợi tài nấu nướng của Tuệ An dù đôi khi cô nấu hơi nhạt hay quá tay một chút, bởi với anh, điều quan trọng nhất không phải là hương vị món ăn mà là tấm lòng của người đứng bếp. Anh thấy ở cô hình bóng của một người phụ nữ gia đình thực thụ, người biết cách dùng hơi ấm của lửa và thực phẩm để xua đi cái lạnh lẽo của sự cô độc. Có những buổi tối sau khi ăn xong, họ cùng nhau rửa bát trong tiếng cười đùa khe khẽ, nơi những bong bóng xà phòng và tiếng bát đĩa va chạm tạo nên một âm thanh của hạnh phúc đời thường. Những khoảnh khắc này tuy nhỏ bé nhưng lại là những "nét vẽ" rực rỡ nhất trong bức tranh cuộc sống mà họ đang cùng nhau hoàn thiện, khiến cho khái niệm "nhà" không còn là một danh từ trừu tượng mà trở nên hữu hình trong từng hơi thở, từng cử động nhỏ nhất dưới mái nhà này.
Sự bình yên trong những bữa cơm nhà còn là lúc họ cùng nhau chia sẻ những dự định về việc cải tạo lại tiệm hoa và xưởng vẽ, biến nơi đây thành một không gian sống lý tưởng cho cả hai. Lâm Diên phác thảo những kệ gỗ trưng bày tranh ngay trên bàn ăn, còn Tuệ An thì góp ý về vị trí đặt những chậu cây cảnh sao cho đón được nhiều ánh sáng nhất. Họ sống trong một sự cộng hưởng tuyệt vời, nơi mỗi người đều tìm thấy ở đối phương một mảnh ghép còn thiếu để tạo nên một tổng thể hoàn chỉnh. Những bữa cơm cứ thế trôi qua, bồi đắp thêm vào kho tàng kỷ niệm của họ những ký ức ngọt ngào, khiến cho mỗi khi đi xa, mùi hương của gian bếp nhỏ lại trở thành nỗi nhớ thường trực thúc giục họ quay trở về. Đó là thứ hạnh phúc giản đơn nhưng lại là nền tảng vững chắc nhất để họ tự tin cùng nhau đối mặt với những biến động của tương lai.
Khi kết thúc mỗi bữa ăn, họ thường ngồi lại bên bàn trà thêm một lát, lặng lẽ nhìn nhau qua làn khói mỏng và cảm nhận sự hiện diện của đối phương là một điều hiển nhiên nhưng vô cùng thiêng liêng. Tuệ An thấy mình thật may mắn khi được trải nghiệm lại cảm giác được chăm sóc và được chăm sóc một ai đó, một nhu cầu cơ bản của con người mà cô đã từng chối bỏ. Lâm Diên cũng tìm thấy ở đây sự ổn định mà cuộc đời nghệ sĩ lang bạt của anh hằng khao khát, một bến đỗ bình yên để anh có thể hồi sức sau những chuyến đi dài tìm kiếm những giá trị cũ. Bữa cơm nhà, với tất cả sự giản đơn của nó, đã trở thành biểu tượng cho tình yêu trưởng thành của họ: không cần phô trương, chỉ cần đủ ấm và đủ chân thành để đi cùng nhau qua mọi mùa của cuộc đời.