MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTIỆM BÁN NẮNGChương 14

TIỆM BÁN NẮNG

Chương 14

1,030 từ

Để đánh dấu sự thăng hoa của tình yêu và sự mở lòng hoàn toàn với thế giới, Lâm Diên đã rủ Tuệ An thực hiện một chuyến đi xa đầu tiên đến một vùng biển vắng vào cuối mùa du lịch. Đây không chỉ là một chuyến nghỉ dưỡng thông thường mà là một hành trình để họ cùng nhau chiêm ngưỡng sự hùng vĩ của thiên nhiên, nơi đất trời giao thoa và mọi muộn phiền dường như trở nên nhỏ bé trước sự vô tận của đại dương. Tuệ An ban đầu có chút lo lắng vì cô vốn không quen với việc rời xa tiệm hoa quá lâu, nhưng sự háo hức trong đôi mắt của Lâm Diên đã thuyết phục cô dấn thân vào chuyến phiêu lưu này. Họ khởi hành khi thành phố vẫn còn chìm trong giấc ngủ, trên chiếc xe nhỏ chở đầy những hy vọng và cả những bộ màu vẽ, cọ vẽ để ghi lại những khoảnh khắc đẹp nhất của chuyến đi.

Họ đến bờ biển khi trời còn tờ mờ tối, không khí mang theo vị mặn mòi của muối biển và tiếng sóng vỗ rì rào như một bài hát ru của đất mẹ. Lâm Diên dẫn Tuệ An đi dọc theo bờ cát mịn, hơi lạnh của gió biển khiến cả hai phải sát lại gần nhau hơn, hơi ấm từ bàn tay đan chặt vào nhau tỏa ra một sự bình an tuyệt đối. Họ chọn một mỏm đá cao nhìn ra phía chân trời, ngồi lặng lẽ chờ đợi khoảnh khắc thần tiên khi ánh bình minh bắt đầu xua tan màn đêm dày đặc. Đối với cả hai, đây là lần đầu tiên họ cùng nhau đón chào một ngày mới ở một nơi xa lạ, nhưng cảm giác quen thuộc và gắn bó lại mãnh liệt hơn bao giờ hết, như thể họ đã cùng nhau đứng ở đây từ hàng nghìn năm trước. Sự tĩnh lặng của biển cả lúc này không hề mang lại cảm giác cô đơn, mà trái lại, nó bao bọc lấy họ trong một vòng tay che chở rộng lớn.

Và rồi, một đường chỉ đỏ mỏng manh bắt đầu xuất hiện nơi đường chân trời, dần dần loang rộng ra thành những mảng màu cam đào, tím hồng rực rỡ hệt như những vệt màu mà Lâm Diên vẫn thường pha trên khay sứ. Tuệ An nín thở trước vẻ đẹp lộng lẫy của thiên nhiên, cô thấy mặt trời từ từ trồi lên khỏi mặt nước, tỏa ra những tia sáng đầu tiên lấp lánh như kim cương trên những con sóng nhấp nhô. Khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy mọi vết thương trong lòng mình hoàn toàn tan biến, chỉ còn lại sự ngưỡng mộ và lòng biết ơn sâu sắc đối với cuộc đời vì đã cho cô cơ hội được đứng đây, bên cạnh người mình yêu. Lâm Diên vòng tay ôm lấy vai cô, khẽ thì thầm rằng mỗi ngày mới đều là một bức tranh chưa vẽ, và anh muốn cùng cô vẽ lên đó những sắc màu hạnh phúc nhất cho đến tận cuối đời.

Chuyến đi biển này cũng là dịp để Lâm Diên bộc lộ những khía cạnh lãng mạn và tự do nhất trong tâm hồn anh, khi anh chạy chân trần trên cát và bắt đầu phác họa hình ảnh Tuệ An đứng trước biển. Anh không vẽ cô bằng những nét vẽ tỉ mỉ thường thấy mà bằng những mảng màu phóng khoáng, ghi lại cái thần thái rạng rỡ và sự tự do mà cô vừa tìm lại được. Tuệ An cũng không ngồi yên, cô đi nhặt những vỏ ốc kỳ lạ và những mẩu gỗ trôi dạt bị sóng đánh dạt vào bờ để mang về làm kỷ niệm cho tiệm hoa. Họ chơi đùa với những con sóng như những đứa trẻ, tiếng cười vang vọng khắp không gian bao la, xua đi mọi bóng ma của quá khứ sầu muộn. Biển cả đã chứng kiến lời thề nguyện thầm lặng của họ, một sự gắn kết không bằng lời nói nhưng vững chãi như những rặng san hô dưới đáy đại dương.

Buổi trưa, họ cùng nhau thưởng thức hải sản tươi sống tại một quán nhỏ ven biển, nơi gió thổi lồng lộng và mùi nắng nồng nàn lan tỏa khắp không gian. Chuyến đi xa này đã giúp Tuệ An nhận ra rằng thế giới ngoài kia rộng lớn và chứa đựng biết bao điều kỳ diệu mà nếu cứ nhốt mình trong tiệm hoa, cô sẽ không bao giờ cảm nhận được. Cô thấy mình trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn và yêu đời hơn bao giờ hết sau những ngày đắm mình trong thiên nhiên cùng Lâm Diên. Đối với Lâm Diên, việc nhìn thấy Tuệ An hạnh phúc và tự do chính là thành công lớn nhất của anh, anh cảm thấy mình đã hoàn thành được một phần sứ mệnh của một "người phục hồi", không chỉ phục hồi tranh mà còn phục hồi cả một linh hồn đẹp đẽ.

Khi hoàng hôn buông xuống trên bãi biển và họ chuẩn bị quay trở về, Tuệ An đã nhặt một nắm cát nhỏ bỏ vào lọ thủy tinh, coi đó là minh chứng cho chuyến đi xa đầu tiên đầy ý nghĩa này. Chuyến đi đã khép lại một chặng đường và mở ra một chương mới của sự tin tưởng tuyệt đối, nơi họ không còn ngại ngần chia sẻ mọi ngõ ngách trong tâm hồn mình. Trên đường về, khi Tuệ An ngủ thiếp đi vì mệt trên vai anh, Lâm Diên khẽ nhìn cô qua gương chiếu hậu và mỉm cười hạnh phúc, anh biết rằng từ nay về sau, bất kể đi đâu, chỉ cần có cô bên cạnh thì nơi đó chính là nhà. Chuyến đi ngắm bình minh trên biển đã thực sự trở thành một dấu ấn vĩnh cửu trong trái tim họ, một khoảnh khắc thăng hoa của tình yêu và sự cứu rỗi giữa nhân gian rộng lớn.