1,102 từ
Hạnh phúc sau chuyến đi biển dường như đã đẩy cảm xúc của cả hai lên một tầng cao mới, nơi mà mọi rào cản và khoảng cách đều trở nên vô nghĩa trước sự gắn kết mãnh liệt của tâm hồn. Tuy nhiên, chính trong những ngày nắng đẹp nhất ấy, Tuệ An bắt đầu nhận thấy những dấu hiệu lạ lùng ở Lâm Diên, những chi tiết nhỏ nhặt mà nếu không phải là một người quan sát tinh tế như cô, có lẽ sẽ chẳng ai bận tâm. Lâm Diên vốn dĩ đã gầy, nhưng dạo gần đây sắc diện của anh có phần xanh xao hơn, và đôi bàn tay tài hoa vốn cực kỳ chuẩn xác của anh thỉnh thoảng lại run lên một nhịp rất khẽ khi anh đang cầm cọ phục chế những chi tiết siêu nhỏ. Mỗi lần như vậy, anh lại lặng lẽ buông cọ, tìm cách lánh mặt vào phòng vệ sinh hoặc giả vờ đi pha trà để che giấu đi sự mệt mỏi đang xâm chiếm cơ thể mình. Tuệ An cảm nhận được có một bóng tối nào đó đang cố gắng len lỏi vào bức tranh tình yêu rực rỡ của họ, nhưng vì tôn trọng sự riêng tư của anh, cô chỉ âm thầm lo lắng và quan tâm bằng những bữa cơm đầy đủ dưỡng chất hơn.
Một buổi chiều, khi Lâm Diên đang ngủ thiếp đi trên chiếc ghế mây trong xưởng vẽ vì kiệt sức sau một ngày làm việc cường độ cao, Tuệ An định vào đắp cho anh chiếc chăn mỏng thì vô tình làm rơi chiếc áo khoác của anh treo trên thành ghế. Từ túi áo trong, một chiếc lọ nhựa nhỏ màu trắng văng ra, lăn tròn trên sàn gỗ và dừng lại ngay dưới chân cô; bên trong là những viên thuốc màu trắng không nhãn mác, mang một mùi hóa chất đặc trưng và khô khốc. Tuệ An cầm chiếc lọ lên, lòng bàn tay cô bỗng chốc trở nên lạnh ngắt khi linh cảm về một điều gì đó chẳng lành đang hiện hữu rõ rệt hơn bao giờ hết. Cô không phải là bác sĩ, nhưng nhìn cách Lâm Diên phụ thuộc vào chúng và vẻ mặt hốc hác của anh mỗi khi thuốc hết tác dụng, cô hiểu rằng đây không phải là thuốc bổ thông thường. Những viên thuốc trắng ấy giống như những nốt trầm lạc điệu trong bản nhạc hạnh phúc mà họ đang tấu lên, khiến trái tim cô thắt lại trong một nỗi sợ hãi mơ hồ về sự chia lìa mà cô từng nếm trải.
Khi Lâm Diên tỉnh dậy và thấy Tuệ An đang cầm chiếc lọ thuốc trên tay với đôi mắt rơm rớm nước, không gian trong xưởng vẽ bỗng chốc trở nên đông đặc và nghẹt thở đến lạ lùng. Anh lặng lẽ tiến lại gần, cầm lấy chiếc lọ từ tay cô và thở dài một tiếng thật dài, một âm thanh chứa đựng cả sự mệt mỏi lẫn nỗi đau mà anh đã cố gắng che giấu suốt nhiều tháng qua. Anh nắm lấy tay cô, dắt cô ngồi xuống bên cửa sổ và bắt đầu thú nhận về căn bệnh quái ác đang tàn phá hệ thần kinh của mình, thứ khiến anh đôi khi mất đi cảm giác ở các đầu ngón tay – một bản án tử cho sự nghiệp của một họa sĩ phục chế. Những viên thuốc trắng ấy chỉ là giải pháp tạm thời để anh có thể tiếp tục cầm cọ, để anh có thể hoàn thành những dự án cuối cùng và quan trọng hơn hết, để anh có đủ sức mạnh để yêu cô thêm một ngày nữa. Tuệ An lắng nghe trong tiếng nấc nghẹn ngào, cô không trách anh vì đã giấu kín, mà chỉ thấy thương cho người đàn ông này đã phải một mình gánh vác nỗi đau quá lớn giữa những nụ cười hạnh phúc dành cho cô.
Sự thật về những viên thuốc trắng không làm tình yêu của họ sứt mẻ, trái lại, nó khiến cho mỗi phút giây bên nhau trở nên quý giá và thiêng liêng gấp bội phần. Tuệ An quyết định sẽ không để nỗi sợ hãi lấn át, cô chọn cách trở thành điểm tựa vững chắc nhất cho anh, giúp anh phân loại thuốc, nhắc anh uống đúng giờ và luôn chuẩn bị sẵn những loại trà thảo mộc giúp giảm bớt tác dụng phụ. Lâm Diên nhìn sự kiên cường của cô mà lòng không khỏi xúc động, anh thấy mình như được tiếp thêm một nguồn sống mới từ sự bao dung và tình yêu vô điều kiện của người phụ nữ này. Họ bắt đầu sống một cuộc đời "chạy đua với thời gian", nơi mỗi buổi sáng thức dậy đều là một đặc ân và mỗi nét vẽ trên tranh đều mang theo hơi thở của sự sống đang dần cạn kiệt. Bí mật đã được phơi bày, và dù nó mang màu sắc của sự nghiệt ngã, nhưng chính nó đã giúp họ nhận ra rằng tình yêu chân chính là khi người ta dám cùng nhau đối mặt với cái chết mà không hề run sợ.
Những ngày sau đó, tiệm hoa của Tuệ An tràn ngập hương vị của thuốc và hoa, một sự kết hợp lạ lùng nhưng đầy tính nhân văn về sự nỗ lực tồn tại của con người. Lâm Diên vẫn miệt mài bên những bức họa cổ, nhưng giờ đây mỗi nét cọ của anh đều có sự giám sát và khích lệ của Tuệ An, người đã thề sẽ làm đôi mắt và đôi tay cho anh nếu một ngày đôi bàn tay kia không còn nghe lời nữa. Họ không nói về tương lai xa xôi, chỉ nói về việc hôm nay nắng đẹp thế nào và chúng ta sẽ nấu món gì cho bữa tối, một cách sống trọn vẹn cho hiện tại để không phải nuối tiếc bất cứ điều gì. Những viên thuốc trắng vẫn nằm đó, như một lời nhắc nhở về sự hữu hạn của đời người, nhưng chúng cũng là chất xúc tác để họ yêu nhau sâu đậm hơn, chân thành hơn và bao dung hơn bao giờ hết. Khoảnh khắc ấy, Tuệ An hiểu rằng tình yêu không chỉ là cùng nhau đi dưới nắng, mà còn là cùng nhau che ô giữa những cơn mưa thuốc đắng cay của định mệnh.