MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Bánh Mì Ở Little SaigonChương 10: Đơn thuốc của trái tim là một bữa sáng

Tiệm Bánh Mì Ở Little Saigon

Chương 10: Đơn thuốc của trái tim là một bữa sáng

1,062 từ · ~6 phút đọc

Ánh đèn flash vừa rồi như một nhát cắt sắc lẹm xé toạc bầu không khí tĩnh lặng. Tuệ An đứng chết lặng, bàn tay vẫn còn cứng đờ trên gương mặt. Đối với cô, ánh sáng ấy không đại diện cho sự hào nhoáng; nó đại diện cho sự soi mói, cho những bài báo giật gân đã từng biến cuộc đời cô thành một món hàng trưng bày.

Julian phản ứng nhanh như một bản năng nghề nghiệp. Anh không đuổi theo gã đàn ông kia, bởi anh biết trong bóng tối của những con hẻm chằng chịt tại Little Saigon, việc truy đuổi là vô nghĩa. Thay vào đó, anh bước tới, dùng cơ thể cao lớn của mình che chắn hoàn toàn cho Tuệ An, ép cô vào sát lồng ngực mình.

"Đừng nhìn. Mọi chuyện ổn rồi," anh thì thầm, giọng nói trầm thấp rung động qua lớp áo len.

Tuệ An run rẩy, hơi thở dồn dập. Phải mất một lúc lâu, khi tiếng động cơ xe của kẻ lạ mặt xa dần, cô mới khẽ đẩy Julian ra. Gương mặt cô dưới ánh đèn đường giờ đây không còn sự nhu mì thường thấy, mà chỉ còn là một sự mệt mỏi rã rời.

"Anh thấy rồi đó," cô cười khổ, ánh mắt vô hồn nhìn vào hư không. "Dù tôi có chạy sang tận bên kia bán cầu, dù tôi có giấu mình trong mùi bột mì, thì những thứ đó vẫn tìm ra tôi. Sự hiện diện của anh là một thỏi nam châm thu hút tất cả những điều tôi muốn lãng quên."

Julian nhìn cô, trái tim vốn được tôi luyện để trở nên lạnh lùng trước những ca phẫu thuật phức tạp nhất bỗng nhói lên. "An, tôi không biết gã đó là ai, nhưng tôi hứa sẽ không để bất cứ điều gì làm hại cô. Sáng mai... cô đừng mở tiệm sớm quá."

"Không," Tuệ An ngắt lời, cô đứng thẳng lưng, chỉnh lại chiếc trâm gỗ trên tóc. "Nếu tôi trốn chạy một lần nữa, tôi sẽ phải chạy cả đời. Ngày mai, tiệm vẫn sẽ mở cửa. Bánh mì vẫn phải ra lò."

Sáng hôm sau, Little Saigon đón một ngày nắng gắt. Đúng như Julian lo sợ, trên một vài trang tin cộng đồng của người Việt tại California bắt đầu râm ran những hình ảnh mờ ảo về "Mỹ nhân tiệm bánh" đi cùng "Bác sĩ hào hoa". Những dòng bình luận ác ý bắt đầu xuất hiện, đào lại những scandal năm xưa ở quê nhà, thêu dệt nên câu chuyện về một cô người mẫu hết thời đang dùng nhan sắc để "bẫy" đại gia ngành thẩm mỹ.

7 giờ sáng, Julian xuất hiện trước cửa tiệm "Nhu Mì". Thay vì bộ vest cắt may hoàn hảo, anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng giản dị xắn tay áo, trên tay cầm một túi giấy nhỏ từ hiệu thuốc.

Anh đẩy cửa bước vào. Tiệm vắng hoe, chỉ có tiếng radio cũ kỹ đang phát một bản nhạc không lời da diết. Tuệ An đang đứng bên lò nướng, khuôn mặt cô hốc hác vì thiếu ngủ nhưng đôi bàn tay vẫn nhịp nhàng nặn bột.

Julian không nói lời nào, anh đi thẳng vào gian bếp sau, tự tay kéo một chiếc ghế gỗ ra.

"Bác sĩ, hôm nay tôi không có tâm trạng để tiếp khách," Tuệ An nói mà không ngoảnh lại.

"Tôi không phải là khách. Hôm nay tôi là người phụ bếp," Julian thản nhiên đáp. Anh đặt túi giấy lên bàn. "Và tôi cũng là bác sĩ điều trị của cô. Đây là 'đơn thuốc' đầu tiên."

Tuệ An quay lại, ngạc nhiên nhìn anh lấy ra một chai sữa tươi ấm và một hộp thuốc bổ mắt. Nhưng thứ khiến cô sững sờ nhất là hành động tiếp theo của anh: Julian cầm lấy một ổ bánh mì vừa ra lò, tự tay cắt nó ra, phết một lớp pate mỏng, thêm vài lát thịt nguội và rất nhiều ngò rí – đúng y như cách cô vẫn thường làm.

Anh đưa ổ bánh cho cô, ánh mắt kiên định. "Cô nói bánh mì nếu không ăn ngay sẽ mất độ giòn hoàn hảo. Và một người làm bánh nếu không ăn sáng sẽ không thể giữ được linh hồn cho mẻ bánh tiếp theo. Ăn đi, đây là lệnh của bác sĩ."

Tuệ An nhìn ổ bánh mì trên tay Julian. Nó không được cắt tỉa đẹp mắt, lát thịt còn hơi lệch, nhưng nó là ổ bánh mì đầu tiên có người làm cho cô kể từ khi cô đặt chân đến đất Mỹ. Vị cay nồng của ớt, vị thơm của bơ quyện cùng sự chân thành vụng về của người đàn ông trước mặt khiến sống mũi cô cay cay.

Cô cắn một miếng. Vị mặn chát của những giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống, hòa lẫn vào hương vị của bánh.

"Julian... tại sao anh lại làm vậy? Anh có biết danh tiếng của anh sẽ bị ảnh hưởng thế nào không? Mẹ anh sẽ không để yên đâu."

Julian kéo một chiếc ghế khác ngồi đối diện cô, anh tháo kính ra, để lộ đôi mắt mệt mỏi nhưng ấm áp. "Danh tiếng là thứ tôi dùng dao kéo tạo ra, nó có thể mất đi. Nhưng nếu tôi để mất đi sự chân thật cuối cùng này, thì đôi bàn tay tôi có vàng đến mấy cũng chỉ là những công cụ vô hồn. Đơn thuốc của trái tim đôi khi đơn giản chỉ là một bữa sáng bình yên thôi, An ạ."

Phía ngoài cửa kính, chú Ba đang đứng nhìn vào, khẽ mỉm cười rồi lặng lẽ treo tấm bảng "Hết bánh" dù mẻ bánh mới chỉ vừa ra lò. Chú biết, lúc này đây, tiệm bánh cần một khoảng lặng để hai mảnh vỡ có thể bắt đầu tìm thấy nhau.

Ánh nắng California bắt đầu rực rỡ, chiếu qua bụi bột mì bay lơ lửng trong không gian, biến gian bếp nhỏ thành một sân khấu huyền ảo. Ở đó, không có bác sĩ danh tiếng, không có mỹ nhân bỏ trốn, chỉ có hai người đang cùng nhau chia sẻ một ổ bánh mì, học cách chấp nhận những vết xước để cùng nhau đi qua cơn giông đang cận kề.