Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên chưa kịp xua tan đi làn sương mù mỏng mảnh giăng mắc trên các mái nhà ở Little Saigon, Julian đã có mặt tại tiệm bánh. Anh không còn mang theo túi thuốc hay những lời dặn dò của bác sĩ. Lần này, anh mặc một chiếc áo thun xám đơn giản, quần jean tối màu, và lạ lùng thay, đôi bàn tay vàng của giới phẫu thuật thẩm mỹ lại đang cầm một chiếc chổi quét nhà.
Tuệ An vừa đẩy mẻ bánh đầu tiên vào lò, quay ra nhìn thấy cảnh tượng ấy thì không khỏi sững sờ. Julian đang vụng về tìm cách dọn dẹp những mảnh giấy vụn và bụi bặm trước hiên tiệm, nơi hôm qua những gã đàn ông lạ mặt đã đứng vây quanh.
"Anh đang làm gì vậy, bác sĩ?" Tuệ An lau mồ hôi trên trán bằng mu bàn tay dính đầy bột.
Julian dừng lại, hơi thở có chút dồn dập: "Tôi đã nói rồi, hôm nay tôi là phụ bếp. Nhưng trước khi làm bếp, tôi phải đảm bảo môi trường xung quanh cô được sạch sẽ. Tôi không thể chịu được việc cô phải làm việc giữa mớ hỗn độn này."
Tuệ An định cản nhưng nhìn vào ánh mắt kiên định của anh, cô chỉ biết khẽ thở dài, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả. Cô quay lại quầy nhào bột, đôi bàn tay nhịp nhàng ấn, đẩy, rồi lại xoay khối bột mềm mại.
"Julian này," cô khẽ gọi tên anh, mắt vẫn không rời khỏi khối bột, "Anh có thực sự muốn biết tại sao tôi lại trốn chạy không?"
Cánh chổi trong tay Julian khựng lại. Anh bước vào trong, đứng cách cô một khoảng vừa đủ để cảm nhận được hơi nóng từ lò nướng hắt ra. "Nếu cô muốn nói, tôi luôn sẵn sàng nghe. Còn nếu không, với tôi cô vẫn chỉ là cô gái làm bánh mì có đôi mắt buồn nhất vùng Orange County này thôi."
Tuệ An dừng tay, nhìn vào khối bột mịn màng đang dần thành hình dưới tay mình. "Ở Việt Nam, người ta gọi tôi là 'Nàng thơ không tì vết'. Họ ca tụng gương mặt tôi, họ đo đạc từng đường nét của tôi như cách anh đo tỉ lệ vàng vậy. Nhưng đằng sau những tấm hình hào nhoáng ấy, tôi bị ép phải sống trong một cái lồng kính. Tôi không được phép có một nếp nhăn khi cười, không được phép có một vết sẹo nhỏ trên da. Có lần, chỉ vì một vết bỏng nhỏ do tôi lén vào bếp nấu ăn cho mẹ, người ta đã dùng photoshop xóa sạch nó đi như thể nó chưa từng tồn tại."
Cô nhìn xuống đôi bàn tay mình, nơi có những vết chai và vết bỏng thật sự. "Họ không yêu tôi, Julian. Họ yêu cái sản phẩm hoàn hảo mà họ tạo ra. Khi tôi nhận ra mình đang dần trở thành một con búp bê nhựa vô hồn, tôi đã quyết định biến mất. Tôi muốn đến một nơi mà tôi được phép già đi, được phép có sẹo, và được phép... nhu mì theo cách của riêng mình."
Julian đứng lặng người. Anh nhìn những hạt bụi bột mì bay lơ lửng trong không gian, bám vào tóc cô, vào tạp dề của cô. Chúng không hoàn hảo, chúng lấm lem, nhưng chúng lại thật đến mức khiến tim anh đau nhói.
"Tôi đã từng là một trong số những kẻ đó," Julian trầm giọng, bước tới gần hơn. "Tôi đã từng tin rằng nhiệm vụ của mình là xóa sạch những dấu vết của thời gian và sự khiếm khuyết. Nhưng khi nhìn cô nhào bột, tôi chợt nhận ra khối bột này cũng phải qua bao nhiêu lần nhào nặn, bị đập xuống bàn không thương tiếc mới có thể nở ra ổ bánh mì ngon. Bí mật của bánh mì nằm ở sự chịu đựng dưới lớp bột mì, phải không?"
Tuệ An ngước lên, đôi mắt lá liễu khẽ cong lại thành một nụ cười nhạt. "Đúng vậy. Và nó cũng cần thời gian để lên men. Anh không thể ép một ổ bánh mì chín nhanh hơn bằng cách tăng nhiệt độ."
Khoảnh khắc ấy, sự im lặng giữa hai người không còn là khoảng cách, mà là một sự thấu cảm. Julian vươn tay ra, lần này anh không dùng đôi tay bác sĩ để khám bệnh. Anh dùng ngón tay cái, khẽ quệt đi một vệt bột mì dính trên chóp mũi của Tuệ An.
Cái chạm nhẹ nhàng ấy làm Tuệ An sững lại. Cô không lùi bước. Dưới lớp bột mì trắng xóa và mùi men bánh nồng nàn, hai thế giới đối lập dường như đang dần hòa quyện vào nhau.
Nhưng ngay lúc đó, tiếng chuông gió ngoài cửa lại leng keng rung động mạnh. Chú Ba hớt hải chạy vào, tay cầm một chiếc máy tính bảng, mặt cắt không còn giọt máu.
"Mì ơi! Julian! Hai đứa xem cái này đi... Người ta... người ta đăng hết lên mạng rồi!"
Trên màn hình máy tính bảng là tiêu đề đỏ rực từ một trang báo lá cải hải ngoại: "Sự thật về quá khứ đen tối của mỹ nhân tiệm bánh và mối quan hệ mờ ám với bác sĩ 'đôi tay vàng' Julian Hoàng". Phía dưới là bức ảnh chụp lén tối qua, cùng với những tấm hình cũ của Tuệ An thời còn làm mẫu, bị cắt ghép một cách ác ý.
Lớp bột mì trên tay Tuệ An rơi rụng xuống sàn nhà. Bí mật mà cô hằng che giấu cuối cùng đã nổ tung theo cách tàn nhẫn nhất.